Liễu Thất tâm trạng vô cùng phức tạp, cứ mãi giằng co giữa việc tìm đại một cái cớ để đuổi Trang Đông Khanh đi, hay dứt khoát để cậu ở lại xem liệu có phép màu nào xảy ra hay không.
Liễu Thất nhìn Trang Đông Khanh. Trang Đông Khanh có chút chột dạ, ánh mắt né tránh. Cậu cố ý tụt lại sau một bước, sát lại gần Liễu Thất nói nhỏ: "Là hắn giữ ta lại đấy."
Sợ Liễu Thất thấy mình không biết điều, cậu lại bổ sung: "Ta ăn cơm xong sẽ đi ngay."
Liễu Thất ngẩng đầu nhìn bóng lưng Sầm Nghiên, cũng cố ý chậm lại bước chân, kéo ra một khoảng cách rồi thấp giọng đáp: "Ta chỉ sợ tiểu thiếu gia chịu uất ức thôi."
Sầm Nghiên hỏi: "Chạy xa thế làm gì?"
Liễu Thất: "..."
Trang Đông Khanh vội vàng rụt cái tai đang áp sát phía Liễu Thất lại, đứng thẳng người, lắc đầu lia lịa theo kiểu "giấu đầu hở đuôi".
Sầm Nghiên: "Qua đây."
Trang Đông Khanh: "Vâng."
Liễu Thất: "..." Hắn biết ngay là chủ tử nghe thấy mà!
Trang Đông Khanh tiến lên vài bước, Sầm Nghiên lại nói: "Đến bên cạnh ta."
"Dạ, được."
Sầm Nghiên chờ Trang Đông Khanh vài bước để cả hai sóng vai cùng đi, bấy giờ mới chậm rãi hỏi: "Buổi tối muốn ăn gì? Trước khi đến đây đã nói với nhà bếp bên Tây sương chưa?"
"... Vẫn chưa ạ."
"Không sao, ngươi cứ nghĩ đi, giờ làm cũng nhanh thôi."
"Vâng ạ."
Nhìn dáng vẻ không có gì khác thường của Sầm Nghiên từ phía sau, Liễu Thất thấy mình thật mất mặt, cũng không nói thêm gì nữa, chỉ cúi đầu lẳng lặng đi theo. Trong lòng thầm cầu nguyện: Cầu mong chủ tử cứ giữ được dáng vẻ này cho đến lúc tiểu thiếu gia rời đi là tốt rồi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


