Trang Đông Khanh ngẩn người.
Khởi động lại tâm trí, cậu lắp bắp: “Nhưng là... nếu như ngừng rồi...”
Triệu gia: “Chủ yếu là uống vào tác dụng cũng không lớn nữa.”
Nguyên thân cũng như vậy ư? Hay là nói giai đoạn sau cơ thể nguyên thân kém như thế, cũng có nguyên nhân do độc tố phát tác? Lại ở cùng một chỗ với Sầm Nghiên, cũng có phần là bởi vì độc tố?!
Trang Đông Khanh nghĩ không thông, cũng không dám đánh cược, nhất thời lâm vào cảnh lưỡng nan.
Triệu gia nhìn ra điều gì đó trên mặt cậu, vẫy tay cho Dược Đồng cùng Lục Phúc lui ra. Chờ gian ngoài nhà chính chỉ còn lại hai người, Triệu gia nói trúng tim đen: “Tiểu thiếu gia đang phiền não chuyện gì? Là sợ cần đến chủ tử? Hay là không muốn làm phiền chủ tử?”
“Hay là, ngài còn có chỗ nào khó xử khác?”
Trang Đông Khanh hỗn loạn: “Ta không biết rõ.”
“Nhất định phải... giải như vậy sao?”
Triệu gia hòa hoãn giọng điệu: “Nghiêm khắc mà nói, thì không nhất định.”
“Bởi vì ta cũng không phải kẻ chế độc, không cách nào kiểm soát chính xác mức độ này.”
“Loại độc này tương hỗ là thuốc giải của nhau, nhưng cũng tồn tại trường hợp có thuốc giải khác giải được cả hai loại. Thế nhưng vẫn là câu nói kia, ta không phải người chế độc, cho dù có thuốc giải, thì với loại kỳ độc này trong thời gian ngắn, trừ phi kẻ hạ độc đưa thuốc giải ra, còn nếu muốn dựa vào ngoại lực phá giải ——rất khó.”
“Cho dù là Thánh nữ của Nam Cương tại đây, có thể phân biệt ra là loại cổ trùng gì, nhưng nó cũng không phải được luyện chế theo thủ pháp của Nam Cương, sợ là Thánh nữ cũng chẳng chế ra được thuốc giải tương ứng.”
Trang Đông Khanh đã hiểu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

