Đầu óc cậu choáng váng. Nhưng không phải kiểu choáng váng đến mức chẳng biết gì.
Đầu óc cậu giống như một bình nước bị lắc mạnh, vừa mở nắp liền trào ra vô số bọt khí, cậu bị những bong bóng ngọt ngào ấy quấy nhiễu đến mức mê muội.
Ngọt ngào sao? Trang Đông Khanh hơi thất thần.
Đầu lưỡi bị cắn nhẹ một cái, Sầm Nghiên đã phát giác cậu lơ đãng.
“Ưm...”
Cậu không nhịn được mà phát ra những tiếng nức nở đầy xấu hổ. Eo bị cánh tay mạnh mẽ ôm lấy, không biết từ lúc nào, cậu đã hoàn toàn bám lên người Sầm Nghiên, ôm lấy hắn thật chặt.
Trước mắt lúc rõ lúc mờ như có sương phủ, lát sau, cả thế giới đều trở nên ảo diệu. Cậu không thở nổi. Không khí dường như cũng theo nhịp thở mà trở nên nóng ẩm, dính dấp.
Mặt nóng bừng như muốn nổ tung, Trang Đông Khanh ngửa đầu né tránh, chiếc cổ trắng ngần vươn lên, để lộ hầu kết và bị hắn ngậm lấy. Sống lưng Trang Đông Khanh bắt đầu run rẩy. Cậu không hiểu nổi, tại sao mỗi nơi bị chạm vào đều có phản ứng mãnh liệt đến thế.
Cảm giác này thật lạ lẫm, nhưng lại không hề đáng ghét.
“Đủ, đủ rồi.”
Không chịu nổi nữa, Trang Đông Khanh cất tiếng, giọng nói cũng vỡ vụn. Ngay sau đó, hầu kết cũng bị hắn nhẹ nhàng cắn một cái. Trang Đông Khanh chớp mắt, một giọt lệ từ khóe mắt trượt xuống.
“Sao lại khóc rồi?”
“Không phải, không có... không có khóc...”
Cậu chỉ là không khống chế được phản ứng của cơ thể mà thôi... Ôi, mất mặt quá.
Dưới mi mắt lập tức được đầu ngón tay mềm mại vuốt qua, lau đi giọt nước mắt chật vật. Trang Đông Khanh nhắm nghiền mắt, hơi nghiêng mặt đi, cố gắng né tránh ánh nhìn đang đặt trên mặt mình, hàng mi run rẩy không ngừng.
Ngồi trên... chiếc giường của chính cậu.
Địa điểm thật tồi tệ. Cảnh tượng thật tồi tệ. Cả bầu không khí này cũng thật tồi tệ.
Da mặt Trang Đông Khanh nóng đến mức như muốn bốc khói, nháy mắt sau, đầu cậu bị ấn vào trong lồng ngực đối phương: “Bình tĩnh lại chút đi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



