Trút bỏ nỗi lo cho Trang Đông Khanh, cả ba người đều thở phào nhẹ nhõm.
Định thần lại, Liễu Thất mới sực nhớ ra việc khác, vội vàng tiến lên: "Chủ tử, sao ngài lại tỉnh rồi? Đầu còn choáng không, mau nghỉ ngơi đi ạ."
Nghe Liễu Thất nói vậy, Trang Đông Khanh cũng mới nhận ra giọng nói của Sầm Nghiên khi trò chuyện với mình có chút hư ảo, nhìn sắc mặt hắn lại trắng bệch, nhất thời không đoán được đã xảy ra chuyện gì. Cậu cũng mau chóng thu xếp lại cảm xúc, không muốn gây thêm phiền phức cho mọi người.
Sầm Nghiên bảo: "Khóc ồn quá, tỉnh luôn rồi."
Liễu Thất: "......"
Liễu Thất tiếp lời: "Vậy lần sau ta sẽ mời bọn họ ra gian ngoài."
Sầm Nghiên nhắm mắt, mệt mỏi nói: "Không cần, làm gì có lần sau chứ."
Chuyện thế này mấy năm mới gặp một lần, cũng không cách nào chuẩn bị trước, tùy cơ ứng biến là được. Liễu Thất chỉ vâng dạ, rồi đem những phản ứng sau đó của Phùng công công và Thái y viện bẩm báo từng việc một.
Đợi bọn họ nói xong, ước chừng cũng đã ổn, Trang Đông Khanh mới thấp giọng hỏi: "Rốt cuộc là có chuyện gì vậy?"
Sầm Nghiên nói: "Đỡ ta ngồi dậy, ta từ từ nói với ngươi."
"Ồ."
Liễu Thất vừa định động thân thì thấy Trang Đông Khanh ở gần đó đã đỡ Sầm Nghiên ngồi dậy. Bước chân Liễu Thất khựng lại, rồi xoay người ra ngoài, bưng ấm trà và chén nước vào, rót sẵn đưa cho hai người.
"Tất cả đều không nguy hại đến tính mạng, uống thuốc là giải được."
Sầm Nghiên tựa lưng, chậm rãi nói. Có thể nghe ra hắn không còn chút sức lực nào, sắc mặt cũng trắng bệch như tờ giấy.
"Hả?" Trang Đông Khanh sửng sốt: "Sao vậy? Diễn kịch mà cũng phải làm thật như vậy sao?"
Vẻ mặt cậu hiện rõ sự không tán thành, vô cùng chân thật.
Sầm Nghiên cười liếc Trang Đông Khanh một cái, thản nhiên đáp: "Không làm thật thì sao lừa được đám thái y ở Thái y viện? Ngươi tưởng bọn họ đều là hạng người tầm thường à?"
Dù hắn nói bằng giọng nửa đùa nửa thật, nhưng Trang Đông Khanh vẫn nghe ra được mấy phần bất đắc dĩ chôn giấu bên trong.
Trang Đông Khanh cúi đầu xem xét chân của Sầm Nghiên. Nhớ lại lúc nãy ngự y đã ấn qua, cậu cũng đưa tay chạm vào, thấy vết thương sưng vù, thâm đen, trông tình trạng rất tệ... Có lẽ, liều nọc rắn này không hề nhỏ.
Sầm Nghiên nhẹ giọng trấn an: "...... Không sao đâu, uống thuốc vào là tốt rồi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)