Tiến vào vương phủ, Trang Đông Khanh nhạy cảm cảm nhận được nơi này đã có chút khác xưa.
"Đây là điều người từ trong doanh trại về Kinh sao?"
Phía trước, Phùng công công cũng phát hiện sự bất thường bên trong vương phủ, liền mở miệng hỏi thăm.
Chỉ nghe Liễu Thất nở nụ cười sầu thảm, cay đắng nói: "Gần đây lời đồn đãi ở Thượng Kinh chắc hẳn công công cũng đã nghe qua. Nguyên bản Vương gia nhà ta không nên lưu lại kinh thành lâu như vậy, nhưng nhờ ơn điển của Bệ hạ, sau khi Cần Vương xong liền ở lại đây bao nhiêu năm, lại vinh dự nhậm chức Thiếu khanh Đại Lý Tự... Những năm qua gây thù chuốc oán không ít, tình hình của Vương gia hiện nay, chúng ta không thể không phòng bị."
Phùng công công nghiêm nghị nói: "Dưới chân thiên tử, kẻ nào dám lỗ mãng chứ!"
"Công công nói đúng, hiện nay tại Kinh thành không thể đánh đồng với lúc ở bãi săn xuân được. Cứ coi như chúng ta quan tâm quá hóa loạn đi, chủ tử từ trước tới nay chưa từng phải chịu khổ thế này, nếu không trông coi chặt chẽ, bọn ta sau khi chết còn mặt mũi nào mà gặp lại lão Vương gia đây?!"
Nhắc đến tình cảnh trong khu săn bắn, Phùng công công nghẹn lời, nhất thời cũng không biết nói gì thêm.
Liễu Thất vẫn không ngừng lời: "Nghĩ năm đó, Vương gia mới mười tuổi đã nhận ân điển vào kinh làm thư đồng, trước khi đi lão Vương gia dặn đi dặn lại, giao Vương gia cho đám người chúng ta..."
Khoảng cách giữa hai bên có một đoạn, nhưng nhờ gió thổi, Trang Đông Khanh vẫn nghe được cuộc trò chuyện giữa Liễu Thất và Phùng công công.
Vạn lần không ngờ Liễu Thất còn có một mặt này, Trang Đông Khanh thầm líu lưỡi.
Theo lời kể lể khổ sở đầy tình cảm về quá khứ, Liễu Thất càng nói càng xúc động, thì phía Phùng công công lại càng thêm im lặng.
Trang Đông Khanh đã hiểu ra, chuyện này hẳn là bên phía lão hoàng đế không chiếm được lý lẽ.
Chốc lát sau đã đến cửa chính Tây sương phòng, từ xa nhìn thấy nhóm người bọn họ, cánh cửa đóng chặt mới được hộ vệ hai bên mở ra.
Liễu Thất dẫn Phùng công công đi vào, Trang Đông Khanh trước khi vào cửa thì khựng lại, không khỏi đưa mắt nhìn Hách Tam.
Biết Trang Đông Khanh đang lo lắng điều gì, Hách Tam hạ thấp giọng nói: "Tiểu công tử đừng lo, có lão Vương gia phù hộ, lại có nhiều ngự y túc trực thế này, Vương gia nhất định sẽ gặp dữ hóa lành, chuyển nguy thành an."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-495035.jpg&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)