"Y phục may gấp vốn đã lấy về từ sớm, quần áo mới của Trang công tử cũng đang được làm. Đồ xuân hạ mấy ngày trước tú nương đã may xong, đưa cho Trang công tử xem qua, cậu ấy đều hài lòng nên đã đem đi giặt rồi."
"Về phần ăn uống, ngoại trừ mấy ngày nôn nghén này, Trang công tử đều vừa ý với mấy đầu bếp trong phủ. Ta đã hỏi qua Triệu gia, để họ luân phiên đến đông sương nấu cơm, như vậy cũng không dễ chán. Ừm, chuyện ăn uống là hệ trọng, đầu bếp chuẩn bị điều một hai người cũ từ trong doanh trại về, cũng đã gửi thư về quê nhà, đầu bếp mới hiện giờ chắc đang trên đường tới, đến lúc đó trực tiếp bổ sung vào doanh trại là được."
Sầm Nghiên về kinh lần nữa có mang theo thân binh. Sau khi cần vương thành công, Hoàng đế giữ hắn lại không cho về đất phong, coi như ân điển, số binh này cũng được phép ở lại. Có điều, tất cả đều ở trong vương phủ thì quá lộ liễu, nên đại bộ phận được an trí tại đại doanh ngoài thành, thỉnh thoảng thay phiên với hộ vệ của vương phủ. Họ vẫn do người của hắn huấn luyện, nghe lệnh vương phủ.
Cho nên, một số người làm ở doanh trại và vương phủ là dùng chung, thường xuyên luân chuyển cho nhau.
Sầm Nghiên gật đầu.
Liễu Thất: "Gần đây bên ngoài không thái bình, Trang công tử đều ở trong phủ, không hề ra ngoài. Thường ngày cậu ấy chỉ chép thiếp chữ, đọc sách, lúc rảnh rỗi thì đi lại trong vương phủ."
"Đã đi qua những nơi nào?"
Biết Sầm Nghiên muốn hỏi gì, Liễu Thất đáp: "Đông sương đã dạo khắp, đại hoa viên chắc cũng đi hết rồi, những nơi khác tạm thời chưa đi. Thông thường trước khi tới chỗ mới, cậu ấy đều sai người hỏi một câu xem có được phép vào hay không."
"Không lại bên này sao?"
Liễu Thất lắc đầu, thành thực nói: "Dù có qua tìm thuộc hạ, cậu ấy cũng chỉ đợi ở cổng viện, sai hạ nhân gọi ta ra ngoài."
Sầm Nghiên: "Chưa từng vào sao?"
Liễu Thất: "Chưa từng."
Tây sương là nơi Sầm Nghiên sinh hoạt, công vụ nhiều, từ chính vụ của đất phong Tây Nam đến các tuyến tin tức mật báo đều hội tụ tại sân viện này. Cho dù Trang Đông Khanh muốn vào, cũng sẽ có người đi theo sát, hạn chế phạm vi đi lại của cậu.
Tất nhiên, cậu tự giác không bước vào, vương phủ lại càng bớt lo.
Nói xong, Liễu Thất lại đem thiếp chữ của Trang Đông Khanh và mấy cuốn sách giải trí cậu đọc gần đây đưa cho Sầm Nghiên xem qua. Sách giải trí đúng là loại nhàn rỗi, toàn là du ký và thoại bản.
Nhìn thấy thiếp chữ, tay Sầm Nghiên hơi khựng lại. Liễu Thất hỏi: "Có gì không đúng sao?"
Sầm Nghiên: "Chữ không giống trước kia, nhưng so với nét chữ trong bài thi của cậu ta thì đồng nhất. Chỉ là, thói quen của cậu ta trước và sau khi bị ngã dường như có chút thay đổi."
Theo lý, phong cách viết chữ của một người là cố định. Trước đó Sầm Nghiên còn tưởng là do cậu lạ tay, nhưng lâu như vậy rồi, nhìn lại thì nói là hoàn toàn đổi sang một cách viết khác mới chính xác hơn.
Nghe Liễu Thất thuật lại tình hình gần đây, Sầm Nghiên hỏi: "Còn chuyện nôn nghén, nôn dữ dội như vậy, Triệu gia không nghĩ ra cách gì sao?"
"Đã châm cứu rồi, mấy ngày nay cũng đỡ hơn một chút. Triệu gia nói là do nền tảng cơ thể yếu, không gấp được, chỉ có thể bồi bổ từ từ."
Sầm Nghiên lại nghĩ đến chuyện khác: "Lúc mới đến chẳng phải nói mạch tượng của cậu ta có vấn đề sao, đã chẩn ra chưa?"
Cuối cùng hắn dặn: "Vậy chuyện ăn uống dặn Triệu gia lưu tâm nhiều hơn, cứ bồi bổ cho cậu ta đi."
Liễu Thất: "Đã rõ."
"Được rồi, mang đồ về cho cậu ta đi."
Không gặp được người, chỉ nghe qua tình hình, Sầm Nghiên gần đây lo việc quan sai cũng phải thức đêm liên tục, tinh thần vừa thả lỏng đã thấy mệt mỏi.
Đợi Liễu Thất quay lại thu dọn xong, hắn cũng đi nghỉ sớm.
Trang Đông Khanh nhận được tin tức vào ngày thứ hai, không phải do Liễu Thất thông báo. Mà là Liễu Thất đoán ý Sầm Nghiên, sắp xếp bữa tối ở đông sương. Sau khi Sầm Nghiên cùng Trang Đông Khanh dùng cơm xong, hắn đã đích thân nói ra kết quả.
Trang Hưng Xương dạy con không nghiêm, nhưng nghĩ tới một lòng tận trung vì nước, cộng thêm Trang Việt chủ động tố cáo có công, nên chỉ bị biếm chức rời kinh.
Trang Việt gian lận khoa cử, bị phạt năm mươi trượng, nhưng nể tình có công tố cáo nên giảm xuống còn hai mươi bản. Cướp đoạt công danh đã thi đỗ trước đó, biếm làm thứ dân, suốt đời không được tham gia khoa khảo nữa.
Trang Việt bị phạt nặng, nhưng so với những thí sinh gian lận khác thì ít ra mạng sống vẫn giữ được, chân tay cũng còn nguyên vẹn.
Sầm Nghiên: "Tất thị đã gạch tên nhánh của Tất Thục Ngọc ra khỏi tộc rồi. Có điều bọn họ vốn là nhánh phụ nên ảnh hưởng không quá lớn, chủ yếu là mất hết thể diện, sau này không thể dựa vào Tất thị để tác oai tác quái nữa."
Sau bữa ăn, Trang Đông Khanh nâng chén trà nóng chậm rãi nhấp từng ngụm nhỏ, gật đầu nói: "Dùng danh dự đổi lấy một mạng, cũng đáng."
Nói xong cậu bị Sầm Nghiên liếc một cái: "Cách nghĩ của ngươi thật kỳ quái, người đọc sách không phải đều coi thanh danh trọng hơn mạng sống sao?"
Trang Đông Khanh nhỏ giọng: "Vẫn là không giống nhau. Chết là hết rồi, ngoài bản thân ra thì ai còn quan tâm người chết có thanh danh hay không? Hơn nữa chỉ cần còn sống là còn vô vàn khả năng, chết rồi là đậy nắp quan tài luôn, người khác có viết bừa viết bãi thì người đó cũng chẳng bò dậy mà cãi được."
"Không tồi."
Lời này rất hợp khẩu vị của Sầm Nghiên, nghe xong chân mày hắn cũng giãn ra.
"Vụ án đang đi vào hồi kết. Trừ Trang đại nhân không liên quan đã được về nhà, đại ca ngươi thời gian này vẫn bị giữ ở Hình bộ, đợi đến khi hành hình xong xuôi mới được thả về."
Trang Đông Khanh gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Sầm Nghiên tiếp: "Chỉ dụ biếm chức chắc vài ngày tới sẽ ban xuống. Đợi đại ca ngươi chịu xong đòn roi, Trang đại nhân sẽ phải lên đường."
Lúc nói lời này, hắn nhìn Trang Đông Khanh, rõ ràng là có ẩn ý, nhưng cậu lại không nhận ra.
"Cho nên?"
Sầm Nghiên đành nói rõ hơn: "Thừa dịp Trang đại nhân chưa rời kinh, ngươi có muốn về Trang gia thăm một chút không?"
"...... Ồ." Suy nghĩ một chút, Trang Đông Khanh chẳng hề do dự: "Không đâu. Phu nhân gần đây chắc hẳn đang bực bội lắm, bà ấy không muốn gặp ta, ta cũng chẳng muốn gặp bà ấy đâu."
Nghĩ tới quan niệm luân thường cổ đại, cậu lại chữa cháy thêm một câu: "Còn về cha ta, lúc ông ấy rời kinh, ta đi tiễn một đoạn là được rồi. Bằng không gặp mặt cũng chẳng có gì để nói, lại thêm lúng túng."
Chỉ có lúng túng thôi sao? Sầm Nghiên gõ nhẹ ngón tay lên tay vịn ghế, trầm tư suy nghĩ.
Liễu Thất đứng bên cạnh thì trút được gánh nặng. Hắn vốn cực kỳ không muốn Trang Đông Khanh về phủ, chẳng vì gì khác, chỉ sợ thấy cảnh đó lại tổn thương tinh thần, không tốt cho cơ thể của cậu.
Đêm đó Sầm Nghiên ở lại đông sương, cùng Trang Đông Khanh nói rõ hết những chuyện hậu kỳ liên quan đến Trang gia.
Trang Đông Khanh tính tình mềm mỏng, tâm tư đơn giản, cùng hắn uống trà trò chuyện thong thả, ngược lại không khiến Sầm Nghiên thấy phiền chán.
Bữa khuya là một bát canh ngân nhĩ dễ tiêu hóa. Liễu Thất đưa cho Trang Đông Khanh trước, nhưng cậu lại xoay tay đưa tới trước mặt Sầm Nghiên, hỏi hắn có uống không.
Theo lý là hắn không uống, nhưng thấy Trang Đông Khanh hỏi một cách chân thành, lại bị đôi mắt kia nhìn chằm chằm, Sầm Nghiên vẫn nhận lấy.
Chẳng mấy chốc, hắn thấy trong viện ai nấy cũng đều có một bát.
Trang Đông Khanh giải thích: "Chỉ làm cho mỗi mình ta thì phiền phức quá, làm nhiều một chút, mọi người cùng ăn cho vui."
Tùy tùng trong viện đều không hề câu nệ, hiển nhiên là ngày thường đã quen nhận đồ của cậu rồi. Đúng là một người đối đãi với kẻ dưới rất khoan hậu.
Trang Đông Khanh ăn trông rất ngon miệng. Sầm Nghiên vốn định nếm thử rồi thôi, nhưng thấy cậu ăn đến mức không ngẩng đầu lên, hắn cũng hiếm khi dùng hết nửa bát. Nước canh thanh ngọt, không hề gắt cổ.
Gió xuân đêm muộn thổi nhẹ, nhất thời cả viện chỉ còn tiếng va chạm nhẹ của thìa bát, không khí vô cùng thư thái.
Chẳng mấy chốc đã đến giờ đi ngủ.
Lúc sắp đi, Trang Đông Khanh sực nhớ ra điều gì liền gọi Sầm Nghiên lại. Cậu bối rối mân mê ngón tay, hỏi hắn rằng giờ kinh thành đã yên ổn, cậu có thể ra ngoài đi dạo một chút không.
Ánh mắt cậu sáng lấp lánh, tràn đầy mong đợi.
Nghĩ đến lời bẩm báo của Liễu Thất, đoán chừng người này ở trong vương phủ cũng đã bức bối lắm rồi, Sầm Nghiên lên tiếng: "Mang theo người đi cùng là được."
Dứt lời, đôi mắt kia lại sáng thêm vài phần, sinh động linh hoạt.
"Vâng, tốt quá, ta biết rồi ạ~"
Sầm Nghiên vừa xoay người đi được mấy bước, lại nghe thấy phía sau vang lên tiếng gọi lớn: "Đa tạ Vương gia~"
Giọng điệu kia nghe ra là đang sướng đến phát điên rồi. Sầm Nghiên bật cười, khẽ lắc đầu.
Sầm Nghiên nói Trang Đông Khanh có thể ra ngoài, nhưng về việc sắp xếp nhân thủ, Liễu Thất vẫn phải lựa chọn kỹ càng.
Dù sao Trang Đông Khanh hiện giờ không phải chỉ có một mình. Nhân thủ không thỏa đáng thì Liễu Thất, Hách Tam, Từ Tứ cùng với Triệu gia đều sẽ không yên tâm.
Thế là Sầm Nghiên lại ở Đại Lý Tự bận rộn thêm mấy ngày. Đến khi những việc quan trọng nhất đã được xử lý ổn thỏa, Trang Đông Khanh mới rốt cuộc có thể bước chân ra khỏi đại môn vương phủ.
Ngày đó đến, Trang Đông Khanh có hỏi về tiền tiêu vặt, Liễu Thất thật sự đã cấp cho cậu một phần theo lệ cũ. Lúc ra ngoài, Liễu Thất còn dặn phòng thu chi đổi một phần thành bạc vụn, lại nhét thêm hai tờ ngân phiếu, tất cả gói ghém cẩn thận để Lục Phúc cầm theo, cứ như sợ Trang Đông Khanh ra ngoài không có tiền tiêu vậy.
Xử lý xong vị quan viên cuối cùng, pha một ấm trà, Sầm Nghiên cuối cùng cũng có thể thở phào một hơi.
Uống xong hai chén, nhớ tới lời Liễu Thất nói hôm nay Trang Đông Khanh ra ngoài, Sầm Nghiên thuận miệng hỏi một câu: "Người đi đâu chơi rồi?"
Liễu Thất có chút ngập ngừng: "Giờ Ngọ cậu ấy ăn ở Vọng Giang Lầu, buổi chiều thì tới trà phường nổi tiếng, hôm nay có đại gia của Giáo phường đến gảy tỳ bà..."
Sầm Nghiên: "Cho nên, có gì không đúng sao?"
Cũng không phải là có gì không đúng, chỉ là...
Tin tức vừa mới nhận được, thấy Sầm Nghiên đã hỏi, Liễu Thất cũng không ngần ngại nữa, thành thực báo cáo: "Ở trà phường cậu ấy đã gặp Lục hoàng tử. Hộ vệ báo về rằng, hai người... đang cùng dạo chơi với nhau."
"Ừm?" Sầm Nghiên nhướng cao đôi mày.
Trang Đông Khanh ở trong vương phủ mấy ngày, tính tình cậu thế nào Sầm Nghiên đại khái đã nắm rõ. Nhưng dựa vào tính cách này, hồi tưởng lại tình hình tại xuân yến ngày đó, Sầm Nghiên lại có chút không chắc chắn về quan hệ giữa hai người họ.
Nói là bằng hữu đi, chuyện trong nhà Sầm Nghiên chẳng thấy Trang Đông Khanh lo lắng lấy một chút, sao ở trên yến tiệc nói với Lý Ương mấy câu mà lại bật khóc chứ?
Nói không phải bằng hữu, nhưng rõ ràng trước khi vào vương phủ, cậu có liên lạc với Lý Ương. Nếu không tin tưởng, sao lại đặc biệt nhắn nhủ cho nhau như vậy.
"Chơi có vui không?"
"Hộ vệ báo lại là nói cười rất vui vẻ ạ."
Sầm Nghiên thấy hứng thú. Đằng nào cũng không có việc gì, hắn suy nghĩ một chút rồi phủi vạt áo đứng dậy.
"Vừa hay hôm nay ta cũng rảnh rỗi. Đi, đi xem xem cậu ta với Lý Ương rốt cuộc là chuyện thế nào."
Liễu Thất cầu còn không được.
Mà lúc này, Trang Đông Khanh "nói cười vui vẻ" thực chất là đang cười giả trân.
Thật sự không ngờ duyên phận trong sách lại thâm hậu đến vậy, cậu tùy tiện chọn một ngày ra ngoài mà cũng có thể đụng trúng nam chính.
Đụng mặt thì thôi đi, trước kia khế ước bán thân của Lục Phúc còn nhờ người ta giữ hộ, lại còn nhờ người ta làm giúp bao việc. Dù không muốn giao thiệp thêm nhưng cũng không tiện trở mặt ngay được.
Thế nhưng, nếu không trở mặt thì...
"Đông Khanh huynh, huynh thật sự không có nỗi khổ tâm nào sao?"
Lần thứ năm rồi!
Câu nói này cứ lặp đi lặp lại, lúc thì lớn tiếng, lúc thì nhỏ giọng, khi thì thầm kín, khi thì quang minh chính đại, thay đổi đủ kiểu cách mà hắn đã hỏi cậu đến năm lần rồi!
Trong lòng Trang Đông Khanh, "tiểu nhân" đang điên cuồng bấm nhân trung.
Trên mặt cậu vẫn tỏ ra tự nhiên: "Bên bờ sông Thượng Kinh ngày thường cũng náo nhiệt thế này sao?"
"Kìa, còn có người làm tò he đường nữa, tay khéo thật đấy, qua xem chút đi."
Cậu giả vờ như không nghe thấy. Không đợi Lý Ương trả lời, cậu rảo bước đi tới trước sạp hàng, giả bộ bắt đầu thưởng thức.
Trang Đông Khanh tuyên bố: Hôm nay chính là khoảnh khắc tỏa sáng nhất trong sự nghiệp diễn xuất của cậu!
Lý Ương tính tình rất tốt, Trang Đông Khanh ngắt lời hắn cũng không vội kéo lại chủ đề, mà đi tới cùng Trang Đông Khanh ngắm nghía.
Thực ra đây là tranh đường, có thể cầm ăn được. Với trẻ con thì hơi quá nhỏ, nhưng với sinh viên đại học thì lại vừa vặn.
Trang Đông Khanh chuẩn bị chọn một cái. Vừa định lấy, một bàn tay xuất hiện trong tầm mắt, cầm lấy con hổ mà cậu đã nhìn trúng.
Trang Đông Khanh ngước nhìn lên, kinh ngạc: "Vương gia?"
Sầm Nghiên nhét con hổ vào tay cậu, thong dong gật đầu, Liễu Thất tiến lên thanh toán tiền.
"Định Tây Vương." Lý Ương khẽ nheo mày, nói toạc ra thân phận đối phương.
"Lục hoàng tử, ra ngoài chơi sao?"
"Thấy hôm nay thời tiết đẹp nên ta ra ngoài đi lại chút."
Sầm Nghiên cười cười: "Khéo thật, ta cũng thấy vậy."
"Tương phùng là duyên, đã đều quen biết cả, vậy không ngại cùng đi chứ."
Động tác định ăn đường của Trang Đông Khanh khựng lại. Hả?
Lý Ương theo bản năng định từ chối, nhưng liếc nhìn Trang Đông Khanh một cái rồi lại đổi ý: "Được chứ, ta cũng đang muốn hỏi thăm tình hình gần đây của Đông Khanh huynh, có Vương gia ở đây tự nhiên là tốt nhất."
Hả?!!
Không phải chứ!
Trang Đông Khanh nhìn sang bên trái, đức lang quân của nguyên thân trong sách đang cười nói. Nhìn sang bên phải, "ánh trăng sáng" của nguyên thân trong sách thì chính khí lẫm liệt.
Không phải chứ, cái tổ hợp này làm sao cậu không nghĩ lệch lạc cho được!
Đây là cái kiểu gì đây? Phối hợp trái phải của "phu quân tào khang" và "ánh trăng độc" à!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)