Hắn ta gắp một cái đùi gà đặt vào trong bát Tú Tú, nói: “Lại đây, ta hầm cái đùi gà này rất kỹ, cam đoan muội sẽ hài lòng với hương vị của nó.”
Tú Tú khịt khịt mũi ngửi, lộ ra vẻ vui mừng: “Vậy muội không khách sáo!”
Bạch Nga nhảy dựng lên, đứng trên bả vai Tần Tiểu Lâu, vừa dùng cánh vỗ lên đầu hắn ta, vừa kêu lên đầy bất mãn: “Ma chưởng? Cái gì gọi là ma chưởng? Đệ nói xem, có kẻ nào lại nói sư tôn mình như vậy?”
“Đại sư huynh tha mạng, đệ đã chuẩn bị cho huynh rất nhiều loại rượu rồi đây!” Tần Tiểu Lâu cầu xin tha thứ.
“Hừ, vậy sao còn không mau bày ra?” Ngỗng trắng nghe được lời này mới phạch phạch cánh bay trở về chỗ ngồi.
Tần Tiểu Lâu hậm hực sửa sang lại tóc, vỗ túi Trữ Vật, bày mười mấy bình rượu lên bàn.
“Thanh Sơn, đến đây, nếm thử rượu ta ủ xem!” Hắn ta gọi Cố Thanh Sơn hô, không thèm nhìn ngỗng trắng lấy một cái.
“Ta xin kính đại sư huynh!” Cố Thanh Sơn bưng chén lên nói.
Ngỗng trắng hài lòng bưng chén đáp lại: “Ừm, không tệ, chúng ta cạn hết nhé!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

