“Tiện đây, ta nghiêm trang truyên bố rằng mọi người không được phép quyến rũ ta, linh thạch càng không lấy!” Hắn ta nghĩ một chút rồi bổ sung thêm.
Cố Thanh Sơn lặng lẽ nhìn tình cảnh này, cả người cũng bối rối theo.
Hắn biết rằng trong lịch sử, Tần Tiểu Lâu là một người có hành vi phóng túng, nhưng hắn sống hai đời cũng không biết là còn có người có thể buông thả đến tận mức này.
“Thế nào? Có phải là không nhìn nổi hay không? Thật ra chúng ta đang cần gấp một tu sĩ Nhân tộc bình thường đấy.” Bỗng nhiên, một tiếng nói truyền đến từ sau lưng.
Cố Thanh Sơn quay đầu nhìn lại, quả nhiên là ngỗng trắng Bạch Ánh Thiên.
Ngỗng trắng gật đầu, dẫn Cố Thanh Sơn bay đi, trên đường còn nói: “Nếu như có thể thì quan tâm chiếu cố sư muội của ngươi một chút!”
“À, được.”
Mặc dù Cố Thanh Sơn thấy hơi kỳ quái, nhưng vì chuyện này Bách Hoa tiên tử cũng đã nói, thế nên hắn vẫn phải đáp ứng.
Ngỗng trắng sợ Cố Thanh Sơn hiểu lầm, bèn giải thích thêm: “Muội ấy là một người quen cũ của Thánh nhân.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


-250407.png&w=256&q=75)