Trên mặt nước yên ả đột nhiên xuất hiện một vòng xoáy nước, một bàn tay khổng lồ từ trong vòng xoáy nước thò ra, nhẹ nhàng nâng Lãnh Thiên Tinh lên, rồi chậm rãi rụt về.
“Đến ngươi rồi!” Người chèo thuyền nhìn về phía Cố Thanh Sơn: “Ngươi thì đến đoạt bảng gì?”
Cố Thanh Sơn chắp tay làm lễ, nói: “Tại hạ đến đoạt bảng Kiếm.”
Người chèo thuyền quan sát Cố Thanh Sơn từ trên xuống dưới, nói: “Ngươi đến kiếm cũng không có...”
Cố Thanh Sơn cười khổ nói: “Đã bị vỡ trong lúc chiến đấu rồi.”
“Đa tạ.” Cố Thanh Sơn ngồi ngay xuống tấm ván gỗ, lặng lẽ điều tức chờ đợi. Hắn cố gắng điều hòa cơ thể, dự trữ linh lực, từng bước xua đuổi sự mệt mỏi của cơ thể ra ngoài.
Có thể cứu Công Tôn Trí và Ninh Nguyệt Thiền hay không, thì phải xem lần đoạt bảng này.
Trong đầu Cố Thanh Sơn nhớ lại truyền kỳ của Bách Hoa Tiên Quốc, nhớ tới hành động của Bách Hoa tiên tử, liền im lặng không nói được gì.
Qua một hồi lâu, mặt sông dần dần nổi lên sương mù dày đặc.
Có thứ gì đó đang bay tới trước mặt.
Một tiếng bịch cắm lên trên boong thuyền phía trước mặt Cố Thanh Sơn. Hắn lập tức mở mắt ra.
Một thanh kiếm được cắm ngay trước mặt hắn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
