“Hứ?” Ngỗng trắng ngẩng đầu lên: “Ngươi thì vì sao?”
Người đó cong lưng, bắt chước nói: “Thật sự là có việc gấp cần đi tìm Tiên Tôn, xin hãy giúp đỡ.”
“Hừ!” Ngỗng trắng mở rộng cánh, lập tức quét linh thạch xuống dưới mặt đất, kêu lên: “Cút về!”
Người này hết hồn, chỉ vào Cố Thanh Sơn còn chưa đi xa, không phục nói: “Tại sao hắn ta có thể qua?”
Ngỗng trắng nói: “Hắn có việc gấp.”
Ngỗng trắng thoải mái nói: “Tối hôm qua vui vẻ ở Di Hồng Lâu, sáng hôm nay thì ăn tám đĩa linh thực, vẫn cảm thấy chưa đủ sao? Vội vã quay về để tiếp tục ăn hả?”
Người nọ ngây ra, mặt đỏ lên, ỉu xìu chui ra khỏi đám người.
Ngỗng trắng kiêu ngạo vỗ cánh, la to lên: “Đừng kẻ nào mơ lừa được đôi mắt này của ta nhé! Muốn đi qua thì mau tới đối thơ!”
Đám người này nhìn Cố Thanh Sơn đã đi xa, tò mò nhao nhao lên không biết hắn đã trải qua việc gì mà có thể khiến ngỗng trắng cho phép thông qua.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
