Tôi từng nghe nói, những đứa bé sơ sinh có thể nhìn thấy những thứ mà người lớn không thấy được. Nhưng đứa bé này đã mười mấy tuổi, cũng không biết có thể thấy được Khúc Thiên không bình thường không? Nhưng để cho an toàn, tôi liền chào từ biệt, rồi rời đi.
Khi chúng tôi đi, cậu bé kia vẫn nhìn Khúc Thiên đầy cảnh giác, mãi cho đến Khúc Thiên biến mất ở khúc rẽ.
“Đứa bé kia…” Tôi lo lắng hỏi.
“Nó là Âm Dương Nhãn, có thể thấy được anh.” Anh ấy nói.
Trong lòng tôi cả kinh, nhanh chóng khôi phục bình tĩnh, nói: “Vậy sau này chúng ta ít về nhà thôi.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)