Hai mẹ con coi như đã nói xong hết rồi, tới lượt Linh Tử lên sân khấu. Linh Tử nói: “Bác gái, tuy rằng cháu là thầy phong thủy nhưng cháu cũng tin Phật, cháu cũng đi lễ chùa, cũng phóng sinh. Ở nhà cháu phòng khách cũng dùng để lễ Phật, nhưng sẽ không giống như bác. Dù muốn trừ tà cũng sẽ không như vậy. Làm thế này… nhân duyên người trong nhà cũng không tốt. Bác nghe con gái bác nói rồi ấy, từ lúc cô ấy vài tuổi bác đã bắt đầu lễ phật. Sau này không phải cũng không lấy được chồng sao?”
Dì kia đưa mắt nhìn Linh Tử một cái, nói: “Đời này ta sẽ đi theo Phật.”
“Vậy bác thật sự không muốn có cháu?” Linh Tử hỏi.
Vấn đề này khiến dì kia im miệng không nói được lời nào. Người già có ai lại không hy vọng có vài đứa cháu? Nếu có đứa trẻ để dì ấy chăm sóc thì dì ấy cũng không có nhiều thời gian rảnh để mà mỗi ngày đều không ngừng thắp hương gõ mõ như vậy.
Người con gái còn ấm ức nói chen vào: “Mẹ tôi là muốn tôi giống vậy, đi theo mẹ cả đời gõ mõ!”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

