“Vậy nhờ Linh Tử tới đây nói, dù tạo cơ hội cho anh ta đi gạt người thì cũng không thể cứ để vậy được. Sáng ăn gì bị nôn hết rồi.”
Tôi nói không ra lời, hít vào sẽ ngửi thấy mùi kia sẽ lại tiếp tục nôn nên nhanh chóng đi thôi.
Tôi không ngờ vừa lúc Linh Tử không có việc gì, ngay trưa hôm đó đã tới gặp người nhà ở lầu 2 kia.
Khi chúng tôi về nhà, Linh Tử vẫn đang ở nhà người ta. Tôi không biết Linh Tử đã làm thế nào để người ta mở cửa cho anh ta đi vào, lại làm thế nào để cho người khác tin tưởng, có điều loại chuyện này hẳn anh ta đã rất quen, không phải chuyện khó khăn gì.
Bởi vì đã có bài học, khi tôi đi làm về đã đeo thêm khẩu trang để tránh ngửi phải mùi kia.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

