Tôi cười, nhào tới từ phía sau rồi nhảy lên lưng anh ấy: “Anh cũng đang nôn nóng, cũng mong chờ đúng không?”
“Buông tay đi, em nhảy cái gì mà nhảy. Thực sự có thì làm sao bây giờ?” Anh ấy cười, kéo tay tôi xuống.
Tôi nhìn anh ấy, chu miệng: “Anh nói xem, nếu thật sự có thì làm sao bây giờ?”
“Chờ xác định rồi nói sau.” Nói xong anh ấy nắm tay tôi đi về phía thang máy. Tôi có chút buồn bực. Tôi còn tưởng anh ấy sẽ nói, có thì sinh ra là được. Nhưng anh ấy lại nói đợi xác định rồi nói, tức là vẫn có khả năng khác.
Anh ấy không nhận ra sự thay đổi của tôi, vẫn nắm tay tôi đi vào thang máy.
Tôi cười đau khổ, ở bên cạnh Tổ Hàng là đã phải xác định có rất nhiều điều không bình thường, được như này đã không tồi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

