Tôi cúi nhìn về cô bé đang kéo áo tôi, cô bé còn rất nhỏ, bộ dáng chỉ chừng 3 tuổi. Cô bé hỏi: “Dì à, cháu muốn ăn trứng.”
Tôi do dự một chút, nhìn xung quanh, không co ai là có vẻ như là mẹ của đứa bé. Tôi lại hỏi: “Bé gái, mẹ bé đâu? Có muốn dì gọi cho chú cảnh sát không?”
“Chú cảnh sát không nhìn thấy cháu. Dì, mẹ cũng không nhìn thấy cháu. Cháu muốn ăn trứng.”
“Vậy sao cháu không về nhà?”
“Dì, cháu muốn ăn trứng.” Cô bé lại chỉ một quán nhỏ ở bên kia đường, nơi đó có bán trứng luộc bằng nước trà.
Tôi do dự một chút, nói: “Từ từ, dì mua cho cháu, sau đó dì sẽ đưa cháu tới chỗ chú cảnh sát.” Nói xong, tôi băng ngang qua đường mua cho cô bé một quả trứng luộc trong nước trà. Cầm túi sợ bé bị nóng, tôi còn lấy thêm một chiếc cốc giấy cho cô bé.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

