Máu theo khe môi vào trong miệng anh ấy. Môi anh ấy chạm vào miệng vết thương của tôi đột nhiên động đậy, ngậm trọn ngón tay của tôi.
Hành động này của anh ấy khiến tôi kinh hoảng kêu lên một tiếng, sau khi tôi kêu lên, anh ấy bèn dừng lại, đôi mắt cũng mở ra.
Tôi thầm thở dài nhẹ nhõm: “Tổ Hàng, anh tỉnh rồi.” Khi anh ấy ngậm lấy tay tôi, đột nhiên tôi nghĩ tới bộ dáng anh ấy cắn cổ tôi, hút máu tôi khi ở tòa nhà âm lộ kia. Còn hiện tại, anh ấy há miệng ngậm lấy tay của tôi. Ánh mắt nhìn tôi cũng rất kỳ quái. Trong lòng tôi đột nhiên xuất hiện một suy nghĩ, có lẽ sẽ có một ngày anh ấy ăn trái tim của tôi.
Có điều suy nghĩ này chỉ thoáng xuất hiện mà thôi. Tôi nhanh chóng rụt ngón tay lại: “Anh khá hơn chút nào không? À, miệng vết thương này nhỏ thôi, chúng ta đi về đi, em có thể lấy bát hứng máu cho anh uống.”
Dùng bát hẳn sẽ không nguy hiểm như vậy.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

