Y Y nhìn thấy Tổ Hàng nằm trên mặt đất, còn tôi nằm đè lên anh ấy, tay anh ấy vòng qua cổ tôi. Tư thế này rất ấm áp, nhưng địa điểm thì tuyệt đối không hợp.
Tôi đẩy đẩy anh ấy ra rồi ngồi dậy, ngồi trên mặt đất, lúc này cũng không còn rảnh để ý có sạch hay không. Đưa tay đỡ anh ấy dậy, tôi cảm giác được anh ấy không bình thường.
“Tổ Hàng, anh… có phải đang bị thương?” Thân thể anh ấy dường như không còn sức, tôi dìu anh ấy ngồi dậy, cảm thấy người anh ấy mềm nhũn. Tôi nhanh chóng dùng người mình đỡ anh ấy.
“Bị Bồ Tán chấn một chút, bị chấn ra khỏi thân thể Khúc Thiên. Hiện tại khí tức vẫn còn yếu, một lát sẽ ổn.” Anh ấy nói.
Tôi thở dài nhẹ nhõm, có thể ổn là được. Tôi nói ra nghi hoặc của tôi: “Khi đến trước cửa nhà, anh không có cảm giác gì sao? Không phải Bồ Tát kia rất lợi hại sao? Lẽ ra ở cách vài mét là đã có thể cảm giác được rồi.”
“Không cảm thấy gì, ngôi nhà đó hẳn đã bị người hạ kết giới. Không phải Hoàng Y Y mở cửa, kết giới đột nhiên bị phá vỡ thì anh đã không đến mức một chút cũng không chuẩn bị thì đã bị chấn ra.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

