Tôi đi tới nói: “Yên tâm đi, Sầm Hằng sẽ ổn thôi. Không phải hiện tại chúng ta đang cùng nhau nghĩ cách giúp anh ấy sao? Anh ấy không có người thân thì cũng còn có bạn bè là chúng tôi.”
Lúc này tôi mới chú ý nhìn vợ của Sầm Hằng. Cao cao gầy gầy, rất xinh đẹp, tóc màu đỏ sậm, xem ra ngày thường rất chú ý tới bề ngoài. Có được một người vợ như vậy, Sầm Hằng thật có phúc.
Nhân viên của ngân hàng tới, là một ông bác béo ục ịch. Nhìn dáng vẻ thì có lẽ cũng sắp về hưu. Ông ta vừa vào cửa liền nói: “Là nhà này à? Nhà Sầm Hằng?”
Vợ Sầm Hằng vội vàng đứng dậy đón tiếp.
Nhưng còn chưa kịp lên tiếng thì ông bác nhân viên ngân hàng đã nói: “Nói trước, đây là nể mặt mũi ông chủ xe kia (chồng chị Kim Tử), tôi chỉ có thể làm nhanh nhất cho cô vay, bình thường cần bảy ngày, tôi sẽ làm cho cô chỉ một ngày. Nhưng ngôi nhà này có giá trị thế nào thì sẽ được cho vay từng đó. Nếu không sau này không có tiền thì tôi sẽ phải đền bù.”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

