Sáng sớm ngày hôm sau tôi vẫn ngoan ngoãn để anh ấy dắt đi. Tuy rằng trong lòng vẫn còn bực tức, tuy rằng trên mặt vẫn bị sưng đỏ, tuy rằng anh ấy vẫn chán ghét như vậy. Nhưng tôi biết chuyện chúng tôi làm sẽ liên quan tới tính mạng rất nhiều người. Đột nhiên tôi có chút đắc ý, cảm thấy mình thật vĩ đại!
Công việc này là Linh Tử nhường cho Khúc Thiên. Thứ nhất là Linh Tử phải đi công tác, thứ hai cũng là để chúng tôi đạt được mục đích của mình. Kỳ thật nếu chúng tôi giành được thắng lợi thì cũng khiến bọn họ có được lợi ích, có thể nói là hai bên cùng có lợi đi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)