“Còn nói không ở chung à? Lệ Lệ chiều nay tìm tớ hỏi chuyện, bức ảnh kia đã chứng minh rồi.”
Cái đó… cái đó không phải là như thế.” Tôi liều mạng nghĩ cách giải vây. Hiện tại tôi học xong thì thời gian còn lại đều dành để đọc sách phong thủy, hoặc tìm hiểu la bàn, nhưng khi tôi còn học phổ thông thì cả ngày chỉ xem ngôn tình, cho nên loại chuyện này kiếm cái cớ với tôi không khó. Tôi nói: “Hôm đó tớ làm rơi ví xuống đất, tớ xoay người nhặt, vừa lúc Khúc Thiên lái xe tới khiến tớ giật cả mình. Tớ tức quá liền đá cho xe anh ta một cái rồi chạy, nhưng anh ta lại bắt được, lúc ấy mới biết xe đó là của anh ta, tớ còn phải bồi thường anh ta 50 đồng để rửa xe. Tớ sao biết được chuyện này lại bị người ta chụp được rồi đồn đại.”
“Đừng gạt người, nào có chuyện trùng hợp như vậy.”
“Không tin cậu hỏi Khúc Thiên đi.” Khi nói như vậy tôi rất tràn đầy tự tin. Mấy ngày nay Khúc Thiên cũng không tới trường học, tôi không biết anh ta bận rộn chuyện gì nhưng dù sao ngay cả nhà cũng không về.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)

-150561.jpg&w=256&q=75)