Sống một mình có hơi cô đơn.
Trường học vẫn chưa khai giảng, tôi lại không kiếm việc làm thêm, ngày nào cũng ở nhà lười nhác.
Đói thì nấu chút đồ ăn nhanh, buồn ngủ thì đi ngủ, thời tiết không tốt thì ở lì trên sofa xem đĩa, lúc thời tiết đẹp thì ngồi ngoài ban công đọc sách.
Tôi nhớ năm đó đọc là truyện “Loạn thế giai nhân”.
Trác tiên sinh không ở lâu ở Bắc Kinh, mùng bảy tết đã quay lại rồi, sau khi quay lại, anh ấy tranh thủ thời gian đến kí túc xá thăm tôi, thấy tôi không gặp khó khăn gì, sau đó lại rời đi.
Sau đó, anh ấy dường như rất bận, rất lâu không liên lạc với tôi, cho đến sau khai giảng——
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



