Lúc Trác tiên sinh mua cháo về, tôi không nhìn vào hộp cháo trên tay anh ấy mà nhìn vào dép anh ấy trước tiên.
Anh ấy đi dép lê, dép lê trong nhà chúng tôi.
Tối qua, trước khi vào nhà, anh ấy nhất định là có thói quen thay giày ra, vào phòng ngủ của tôi, liền phát hiện tôi bị sốt, trong lúc cấp bách, anh ấy ôm tôi, đến dép cũng không thay ra, liền lập tức xông ra ngoài rồi.
Tôi lại nhìn qua cạnh giường tôi, đặt một đôi dép lê mới màu hồng phấn, có lẽ là mua cùng với khăn giấy, gối... trên tủ trên đầu giường...
Anh ấy đặt cháo lên tủ trên đầu giường, rồi đỡ tôi ngồi dậy, nghiêng người dựa vào đầu giường, lót hai cái gối vào lưng tôi.
“Có cần anh đút không?” anh ấy cười rồi hỏi.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



