Lâm Tiêu Sanh đứng dựa vào tường, cười nói: “Không có gì, chỉ là chạy qua đây nhìn ngó xem người vợ anh ấy cưới thế nào thôi.”
Trần Y cười: “Sau đó thì sao?”
Lâm Tiêu Sanh vươn vai, cười một cái rồi, nói: “Tối hôm qua anh ấy uống không ít rượu đâu nhỉ? Tôi bảo anh ấy uống ít thôi, anh ấy cũng chẳng chịu nghe. Về tới nhà anh ấy có làm phiền cô không?”
Bữa ăn tối hôm qua sao?
Trước mắt cô như hiện ra bàn ăn mà hôm qua mình vừa làm xong. Cô đặt bình giữ nhiệt xuống, đi lên máy tập, phần eo nhẹ nhàng theo máy tập ép về phía sau, lạnh lùng nói: “Tôi không biết cô Lâm đến tìm tôi để nói về chuyện của chồng tôi là có ý gì, nhưng tôi thấy cô vẫn còn trẻ, vậy mà lúc nào cũng suy nghĩ mấy thứ chẳng tốt đẹp gì, như vậy không hay đâu, sẽ làm nhục đến danh dự của nhà họ Lâm các cô đấy.”
Thủ đô có hai nhà họ Lâm. Trong đó có một nhà lụi tàn hơn nhà họ Trần rất nhiều, còn nhà còn lại cũng chỉ tốt hơn nhà họ Trần một tí. Nhưng trước mắt vẫn đang tìm kiếm một cuộc liên hôn.
Một câu nói của Trần Y đã chọc đúng tim đen của Lâm Tiêu Sanh.
Sắc mặt Lâm Tiêu Sanh hơi biến sắc, cô ta đứng thẳng dậy nhìn người phụ nữ đang hạ eo một cách nhẹ nhàng. Trong phòng tập toàn kính, làn da của cô càng trở nên trắng đến chói mắt, thỉnh thoảng còn có thể nhìn thấy những vết đỏ mờ nhạt trên cổ cô. Lâm Tiêu Sanh ngẩn người vài giây, đang định cất tiếng thì cô Tiêu đã quay lại.
Lâm Tiêu Sanh mỉm cười, quay người lại nhìn giáo viên Tiêu: “Cô Tiêu cô về rồi à, vậy tôi đi trước nhé.”
“Hở? Được, cô Lâm, lần sau nhớ đặt lớp nhé.” Cô Tiêu sững sờ, mỉm cười tiễn tận ra cửa.
“Được.”
Giọng nói nũng nịu của người phụ nữ biến mất sau cánh cửa, Trần Y thu hồi ánh mắt nhìn lên trần nhà, ánh đèn trên đầu trắng tới mức chói mắt, bàn ăn tối hôm qua đúng là uổng công làm.
Trần Y: “Ừ”
“Tập xong thì xuống đây.”
Trần Y sững sờ: “Anh đến đón em à?”
Cô hỏi rất nhẹ nhàng, Văn Trạch Tân ở phía đầu dây bên kia bật cười rồi trả lời: “Đúng rồi đấy, xuống đây đi.”
Nói xong, đầu dây bên kia đã tắt máy, Trần Y nắm chặt điện thoại, tâm trạng hơi phức tạp, nhưng cũng có chút khác thường. Cô chào tạm biệt cô giáo Tiêu, sau đó quay người đi xuống lầu.
Gió bên ngoài khá là lớn, chiếc xe Porsche màu đen đậu ở ngoài cửa, Văn Trạch Tân dựa vào lưng ghế, bình tĩnh chờ đợi. Trần Y đi vòng qua đầu xe, đèn xe chiếu lên người cô, đầu ngón tay thon dài của người đàn ông ngồi trong xe chạm lên vô lăng.
Trần Y ngồi vào xe, Văn Trạch Tân nghiêng đầu nhìn cô một cái, ánh mắt của anh dừng lại trên chiếc cổ áo vẫn chưa được kéo kín của cô. Anh đưa tay ra nắm lấy cổ áo chiếc áo khoác của cô.
Trần Y ngẩn người nhìn anh ta.
Ngón tay của Văn Trạch Tân vô tình đụng vào xương quai xanh của cô, anh vội vàng rút tay lại.
Lúc này Trần Y vô thức đưa tay lên sờ cổ áo, kéo nó lại: “Sao anh lại đến đây?”
Văn Trạch Tân ngẩng đầu, nhìn về phía trước lạnh lùng trả lời: “Đi ngang qua, tiện thể đón em luôn.”
Lúc này, một bóng người từ phía trước lao tới. So với lúc trước, lúc này cô ta mặc một chiếc quần tây dài bó sát, phần trên là chiếc áo khoác nhung lông chồn màu tím, trên tay cầm cô ta một chiếc túi, khóe môi mỉm cười đưa chiếc túi qua.
Đồ ăn mới mua, hình như vẫn còn nóng.
Trong xe đột nhiên yên lặng.
Trần Y nghiêng đầu nhìn túi đồ ăn đó.
Văn Trạch Tân cũng nhìn túi đồ ăn, đầu ngón tay thon dài gõ nhẹ lên vô lăng. Lâm Tiêu Sanh không nhận được câu trả lời, chỉ đành cười nói: “Này, em vừa mới mua đó, nhìn thấy xe của anh nên đưa qua cho anh.”
“Xin chào chị dâu.” Cô ta nghiêng đầu, mỉm cười rồi gật đầu với Trần Y.
Trần Y yên lặng nhìn Lâm Tiêu Sanh, cũng nhìn người đàn ông ngồi bên cạnh mình một cái. Văn Trạch Tân tiện tay cầm lấy túi đồ ăn, đưa cho Trần Y. Trần Y nhìn chiếc túi, do dự vài giây.
Một lúc sau, cô cười cười, nhận lấy chiếc túi rồi nói với Lâm Tiêu Sanh: “Cảm ơn.”
Ngược lại là Văn Trạch Tân cũng chẳng thèm nhìn Lâm Tiêu Sanh, anh cụp mắt liếc nhìn Trần Y một cái, sau đó thu hồi lại ánh mắt khởi động xe. Lâm Tiêu Sanh lùi về sau một bước, cười tủm tìm rồi nói: “Sẵn tiện đưa em về luôn được không?”
Ngón tay Trần Y nắm chặt lại, nhìn về phía cô ta.
Văn Trạch Tân ngả người về phía sau, nhìn Lâm Tiêu Sanh, anh bình tĩnh cười một cái, cũng chẳng nói gì. Lâm Tiêu Sanh vẫn giữ nụ cười tủm tỉm đó trên mặt, ánh mắt lấp lánh tia sáng.
Văn Trạch Tân lại cười, khởi động xe.
Chiếc xe Porsche màu đen chạy qua trước mắt Lâm Tiêu Sanh. Trần Y đang cầm chiếc túi, chỉ cảm thấy như bị kim châm vậy, cô cũng không biết làm thế nào để giải quyết cái túi này.
Bên trong cái túi là bánh su kem, mùi matcha thoang thoảng lan ra.
Trong xe yên tĩnh tự như một thành phố chết, mãi đến khi điện thoại của Văn Trạch Tân lóe lên mấy cái. Trần Y cúi xuống liếc mắt nhìn qua, là tin nhắn từ Wechat, cô chỉ thấy thông báo chứ không đọc được nội dung.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



