Trần Y dùng nắp đậy bát canh lại, xắn tay áo lên đi ra ngoài hỏi: “Chị Lệ?”
Chị Lệ đứng bên cạnh tủ, nắm chặt ống nghe. Chị ngẩng đầu lên, có chút do dự: “Phu nhân, ông chủ không về ăn tối nữa.”
Trần Y hơi sững sờ. Sau đó, cô gật đầu: “Không sao, tối nay chị ăn tối cùng em nhé.”
“Vậy, được ạ.” chị Lệ đặt ống nghe xuống, nhìn Trần Y, vẻ mặt áy náy.
Trần Y không cảm xúc, chỉ cười rồi quay lại phòng bếp.
Ăn xong cơm tối, Trần Y lên lầu tắm lại một lần nữa, sau đó mặc váy ngủ ngồi trên ghế lười đọc sách. Sau khi đọc được mười mấy trang, từ dưới lầu có giọng nói vang lên, điện thoại trong phòng cũng reo lên, Trần Y nhấc máy.
Chị Lệ ở đầu dây bên kia cười nói: “Ông chủ về rồi ạ.”
Trần Y có thể đoán ra được, tất cả sự nhiệt tình của chị Lệ hôm nay, có lẽ là do mẹ chồng cô dặn dò. Trần Y trả lời: “Dạ, em biết rồi.”
Cô đặt sách xuống, đi ra ngoài. Vừa đứng ở lan can cô đã thấy Văn Trạch Tân đang cởi cà vạt, đôi chân dài được bao bọc lại bằng chiếc quần tây đang bước lên lầu.
Anh ngước mắt lên nhìn cô.
Trần Y mím môi, tiến tới cầm lấy áo vest của Văn Trạch Tân.
Trong không khí thoang thoảng mùi rượu và một mùi nước hoa rất quen thuộc. Trần Y nghiêng đầu, nhịn lại, mùi nước hoa này là mùi Dạ Tình.
Tay Văn Trạch Tân nắm lấy lan can, thấy cô như vậy thì nheo mắt hỏi: “Sao thế?”
Trần Y lập tức quay đầu lại nhìn anh, cười rồi nói: “Không có gì.”
Văn Trạch Tân nhìn cô chằm chằm vài giây rồi cất giọng trầm thấp, hỏi ngược lại: “Chê mùi rượu hay là chê mùi nước hoa?”
Trần Y bị anh nhìn tới mức các ngón tay nắm chặt lại vào nhau, Văn Trạch Tân rũ mắt, nhìn đầu ngón tay của cô, sau đó cười nói: “Cầm áo khoác đi giặt khô đi, ngày kia tôi cần mặc.”
Trần Y: “Được.”
Người đàn ông không nhìn cô nữa, dáng người cao lớn đi thẳng vào trong phòng ngủ. Trần Y đưa áo khoác cho chị Lệ. Sau khi chị Lệ cầm áo khoác thì nhíu mày, nhỏ giọng lẩm bẩm nói: “Lại là mùi nước hoa này.”
Bước chân của Trần Y sững lại.
Bước vào phòng, trong phòng tắm truyền tới tiếng nước chảy, Trần Y nhìn phòng tắm rồi ngồi xuống ghế lười cầm quyển sách lên tiếp tục đọc. Một lúc sau, cửa phòng tắm mở ra, mang theo hơi nóng. Trần Y ngước nhìn người đàn ông kia. Ngón tay của Văn Trạch Tân đang thắt dây áo choàng tắm, ở giữa lồng ngực có mấy giọt nước đang chảy xuống.
Trần Y nghe thấy tiếng bước chân, ngẩng đầu lên, trước mắt là một màu đen, Văn Trạch Tân chống một tay xuống ghế, cúi người xuống cầm lấy quyển sách trên tay Trần Y.
Trần Y co người lại.
Văn Trạch Tân kéo chân cô về phía trước, thấp giọng nói: “Em đi công tác bao lâu rồi?”
Trần Y co rụt lại, có hơi tránh né bàn tay của anh: “Năm ngày.”
“Cũng khá lâu.” Văn Trạch Tân cười, sau đó bế cô dậy. Anh nằm trên ghế lười, ôm lấy eo cô.
Chỉ trong chốc lát, trong căn phòng tràn đầy âm thanh phập phồng, Trần Y một tay nắm lấy một góc bàn. “Bịch” một tiếng, một quyển sách trong tay cô rơi xuống. Cô cụp mắt, dưới đáy mắt rơm rớm lệ.
Văn Trạch Tân nheo mắt, thưởng thức dáng vẻ lúc này của cô, đầu ngón tay bấu chặt xương bướm sau lưng cô.
Một lúc lâu sau.
Trần Y bị ôm vào phòng tắm, lại tắm thêm một lần nữa. Văn Trạch Tân mặc áo sơ mi và quần tây, cầm áo khoác lên thấp giọng nói với cô: “Em ngủ trước đi.”
Trần Y đã rất buồn ngủ, cô nhìn anh một cái rồi trả lời: “ Vâng.”
Cô cũng không hỏi anh đi đâu.
Anh đây rõ ràng là chuẩn bị đi ra ngoài.
Văn Trạch Tân sửa soạn xong, bóng lưng cao to quay người đi ra khỏi cửa. Trần Y lật người tắt đèn, sau đó dần thiếp đi.
*
Ngày thứ hai, Trần Y nghỉ ngơi, đã năm ngày rồi cô không học yoga tại nhà. Hôm nay học Pilates, phải đến phòng tập. Trần Y ăn xong cơm trưa thì ra ngoài.
Giáo viên Nghiêm đã đợi cô ở trước cửa phòng tập, nhìn thấy cô, cô ta có hơi ngượng ngùng cười cười: “Mấy hôm nay tôi bận nên đã nhờ giáo viên khác dạy thay tôi.”
Trần Y cười, gật gật đầu: “Được, làm phiền cô rồi.”
“Đừng khách sáo.” Giáo viên Nghiêm dẫn Trần Y đi vào trong, giới thiệu giáo viên khác cho cô. Giáo viên đó họ Tiêu, cũng rất xinh đẹp. Cô ấy vẫn Trần Y vào phòng tập.
Cô ấy nhìn Trần Y một cái, vị khách nữ này rất xinh đẹp, nhìn rất nữ tính nhưng cũng có chút dễ thương. Hơn nữa chồng cô hình như còn là thiếu gia giàu có ở thủ đô nữa.
Sao đột nhiên cô Nghiêm lại chuyển vị khách này đến cho cô ấy chứ.
Nhưng mà đến cũng đã đến rồi, cứ nhận là được.
Cô giáo Tiêu nở nụ cười, dựa theo quy trình của những tiết trước đã làm lại giáo trình cho Trần Y. Trần Y bước lên máy tập, bắt đầu tập thể dục, vận động ngoài việc giữ dáng, cũng có thể khiến tâm trạng trở nên vui vẻ.
Tập đến giữa chừng thì nghỉ, cả người Trần Y đều là mồ hôi. Cô lấy khăn lau những giọt mồ hôi trên cổ, một vết hickey nhàn nhạt trên cổ lộ ra ngoài chiếc khăn. Cô Tiêu đứng kế bên nhìn thấy, chỉ cười cười, nhìn sang nơi khác, cười nói: “Trần Y, có vị trí nào trên cơ thể mà em đặc biệt muốn tập không? Nếu có thì em phải nói với cô đấy nhé.”
Trần Y dừng việc lau mồ hôi lại trả lời: “Không có ạ.”
“Ừ, vậy tôi sẽ dựa theo sổ ghi chép của cô Nghiêm.”
“Vâng.” Trần Y treo khăn lên rồi đi lấy nước, cô đứng dậy, dựa vào máy tập. Đúng lúc này, cửa phóng tập mở ra, một bóng người cao gầy bước vào, mỉm cười chào hỏi: “Cô Tiêu, cô ở đây à.”
Cô Tiêu sững sờ, ngẩng đầu nhìn sang, sau đó cười: “Cô Lâm.”
“Cô Nghiêm tìm chị có việc, chị qua đó một tí được không?” Cô Lâm cũng tức là Lâm Tiêu Sanh mỉm cười rồi nói. Cô Tiêu sững sờ vài giây, ngay lập tức nói với Trần Y một tiếng rồi quay người đi ra ngoài.
Trong phòng tập rộng lớn chỉ còn lại hai người, trong không khí thoang thoảng mùi nước hoa Dạ Tình. Ngón tay Trần Y vặn nắp chai, vẻ mặt bình thản.
Lâm Tiêu Sanh nhìn Trần Y, nở một nụ cười: “Văn phu nhân đã quên tôi rồi sao?”
Đầu ngón tay của Trần Y hơi trắng bệch. Giọng nói này, gương mặt này, sao có thể quên được chứ. Cô nhìn Lâm Tiêu Sanh: “Có chuyện gì sao? Cô Lâm?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
