“Khương Sở!”
Vệ Cảnh vừa bước vào thang máy của khu căn hộ cao cấp đã gần như gầm lên.
Người khác bước vào thang máy không khỏi liếc nhìn, nhìn gã bằng ánh mắt như nhìn kẻ tâm thần.
Cả đời này Vệ Cảnh chưa từng bị ai nhìn bằng ánh mắt như thế, nhất thời tức đến mức lồng ngực đau nhói, “Khương Sở, cô nghe cho tôi…” Cuộc gọi đã bị ngắt.
Gã gọi lại lần nữa thì chỉ còn lại tiếng tút bận kéo dài.
Khương Sở có lẽ đã chặn số gã rồi.
Ánh đèn lạnh lẽo trong thang máy rọi lên gương mặt tím tái của gã, ánh mắt dò xét pha chút chán ghét của người lạ bên cạnh khiến gã như ngồi trên đống gai.
Vệ Cảnh nén một bụng lửa giận ngút trời, bước ra ở tầng căn hộ thông tầng của gia đình mình.
Khóa vân tay vang lên một tiếng “bíp” rồi mở ra.
Trong phòng khách sáng sủa rộng rãi, Vệ phu nhân mặc bộ đồ mặc nhà bằng lụa tơ tằm đang vừa đắp mặt nạ vừa xem tin tức tài chính, nghe thấy tiếng động liền quay đầu lại.
“Tiểu Cảnh về rồi đấy à? Bữa tiệc thế nào con? Trò chuyện với công chúa nhỏ nhà họ Tạ có vui vẻ không?”
Vệ phu nhân đứng dậy bước tới, gương mặt được bảo dưỡng kỹ càng tràn ngập vẻ quan tâm.
Con trai có thể kết giao với thiên kim tài phiệt như Tạ Thanh Dương, rõ ràng bà cảm thấy vô cùng hài lòng.
Chưa bàn đến những chuyện khác, đó chính là con gái của người giàu nhất giới kinh thành! Dù không thể phát triển mối quan hệ xa hơn thì chỉ làm bạn bè thôi cũng là một mối quan hệ vô cùng giá trị!
Nếu có thể tiến xa hơn thì càng tuyệt vời hơn nữa!
Vệ Cảnh không trả lời, mặt mày u ám đập mạnh chiếc điện thoại lên mặt bàn đá cẩm thạch ở huyền quan tạo nên một tiếng trầm đục, rồi bực bội giật tung cổ áo.
Vệ phu nhân bị dáng vẻ này của gã làm giật mình. “Sao thế này con? Ai chọc con không vui à? Có phải... bên phía nhà họ Tạ không thuận lợi không?”
Tim bà thắt lại một nhịp, sợ nhất là con trai thất lễ trước mặt tiểu thư họ Tạ.
“Còn ai vào đây nữa!” Vệ Cảnh bước tới sofa rồi ngồi phịch xuống, “Khương Sở!”
Vệ phu nhân nghe gã giải thích vài câu, dây thần kinh đang căng thẳng lập tức thả lỏng, thay vào đó là sự khinh miệt và bất mãn.
Bà ngồi xuống đối diện con trai, cầm khăn ướt lau tay.
“Mẹ biết ngay mà! Con bé đó vốn chẳng phải hạng an phận thủ thường!”
Giọng điệu của Vệ phu nhân tràn đầy vẻ xem thường: “Con xem dáng vẻ của nó đi, mặt mũi lẳng lơ như hồ ly tinh, đôi mắt thì ươn ướt đưa tình nhìn ai cũng chẳng đứng đắn! Gia cảnh thì chẳng có gì, nuôi nổi nó học học viện múa chắc cũng cạn kiệt gia sản rồi, chẳng phải chỉ dựa vào gương mặt đó để bấu víu khắp nơi, hòng tìm một rể quý để một bước lên mây hay sao?”
Vệ Cảnh sa sầm nét mặt, không nói gì.
Vệ phu nhân vốn chẳng ưa gì Khương Sở, liền nhân cơ hội rèn sắt khi còn nóng: “Mẹ đã bảo với con từ sớm rồi, loại con gái đó chơi bời qua đường thì được chứ tuyệt đối đừng coi là thật! Nó ở bên cạnh con là vì cái gì? Chẳng phải vì tiền của nhà mình, vì con có thể giúp nó đổi đời hay sao?”
Bà càng nói càng hăng, trút hết toàn bộ nỗi bất mãn của mình đối với Khương Sở ra ngoài.
Bản thân Vệ phu nhân có dung mạo bình thường, thời trẻ nhờ năng lực và gia thế mà phụ tá chồng gầy dựng nên một công ty nhỏ, xưa nay luôn tự phụ là người có bản lĩnh.
Thế nên bà đặc biệt coi thường những người phụ nữ “dựa vào nhan sắc quyến rũ đàn ông để thượng vị”.
Lần đầu tiên nhìn thấy Khương Sở, bà đã vô cùng chán ghét, chỉ cảm thấy đứa con dâu này chẳng thể mang lại bất kỳ lợi ích nào cho gia tộc.
“Con nhìn tối nay xem, nó dám đề nghị chia tay với con? Lại còn chặn số con nữa? Đây chính là chiêu lạt mềm buộc chặt! Biết con có thể lọt vào mắt xanh của tiểu thư họ Tạ nên trong lòng hoảng hốt, giở trò muốn nắm thóp con đấy!”
Vệ phu nhân bày ra vẻ sắc sảo như nhìn thấu lòng người: “Tiểu Cảnh à nghe lời mẹ đi, nhân cơ hội này đá phăng nó đi! Con cũng lớn rồi, phải quen những cô bạn gái đàng hoàng, giống như thiên kim nhà họ Tạ ấy, gia thế, giáo dưỡng, năng lực, có điểm nào mà không hơn Khương Sở gấp trăm lần?”
Vệ Cảnh dựa lưng vào sofa, nhắm nghiền hai mắt, nghe mẹ không ngớt lời hạ bệ và khuyên chia tay, chân mày nhíu chặt lại.
Lời của mẹ có vài điểm gã tán thành, chẳng hạn như Khương Sở quả thực hư vinh, gia cảnh cũng quả thực không tốt.
Thế nhưng…
Khương Sở sở hữu nhan sắc tuyệt đỉnh hiếm có trên đời, nếu chỉ đơn thuần muốn câu đại gia thì chẳng phải chuyện khó khăn gì.
Vệ Cảnh cũng tự biết lượng sức mình, đám cậu ấm nhà giàu ở trường giàu hơn gã đâu chỉ có một hai người.
Khương Sở không đồng ý lời theo đuổi của những người đó, trái lại còn chủ động theo đuổi gã, điều đó mang lại cho gã cảm giác hư vinh và thỏa mãn to lớn.
Điều này chứng minh cái gì? Chứng minh năng lực và trí tuệ của gã đã làm cô rung động! Chứng minh gã có sức hút hơn hẳn đám đàn ông chỉ có mỗi cái mác gia thế kia!
Giữa một dàn bạn bè cùng trang lứa nổi bật, chỉ nhờ một điệu múa trong lễ kỷ niệm thành lập trường mà cô đã trở thành hoa khôi, đủ thấy dung mạo của Khương Sở kinh diễm và xuất chúng đến nhường nào.
Mỗi lần dẫn bạn gái ra ngoài, Vệ Cảnh đều vô cùng tận hưởng những ánh mắt ghen tị đầy thèm muốn của cánh đàn ông hướng về phía mình.
Tất nhiên, nếu Tạ Thanh Dương thực sự bày tỏ thiện cảm thì lại là một chuyện khác, dù sao Tạ Thanh Dương vừa thông minh lanh lợi lại có gia thế tột bậc.
Thế nhưng hiện tại Tạ Thanh Dương dường như cũng chỉ xem gã là bạn bè. Gã chưa định chia tay Khương Sở vào lúc này.
Đúng, Khương Sở từng nói chia tay vài lần, mỗi lần đều vì dỗi hờn chuyện vặt vãnh, cuối cùng hoặc là khóc lóc quay lại tìm gã, hoặc là sau vài ngày bị gã lạnh nhạt sẽ chủ động nhắn tin làm hòa.
Vệ Cảnh tận hưởng cảm giác được tuyệt sắc giai nhân ỷ lại, tự tin rằng Khương Sở không thể rời xa mình.
Chuyện tối nay tuy có chút kỳ lạ, nhưng nếu Khương Sở thực sự bị đẩy xuống hồ bơi thì việc cô suy sụp tức giận cũng chẳng có gì lạ.
Dù sao từ trước đến nay cô chưa từng bị ai ức hiếp như thế bao giờ.
Trong lòng Vệ Cảnh thoáng qua một tia do dự.
Gã có ý định tìm Lâm Vũ Vi để hỏi thăm tình hình, hoặc hỏi vài người bạn cậu ấm khác.
Thế nhưng… Nhà họ Lâm cũng rất có thế lực, Vệ Cảnh không muốn đắc tội với Lâm Vũ Vi.
Dù Khương Sở có chịu thiệt thì chẳng phải cũng đã đánh trả lại rồi sao? Nếu bản thân gã còn nhắc lại thì lại giống như muốn ra mặt thay cho Khương Sở vậy.
“Mẹ, mẹ đừng nói nữa.”
Vệ phu nhân vẫn còn lải nhải bên cạnh.
Vệ Cảnh bực bội ngắt lời mẹ: “Cô ta nói chia tay, con còn lâu mới tin cô ta nỡ… Hơn nữa đám công tử nhà giàu trong trường ai mà chẳng biết cô ta là người của con? Cô ta sẽ không dễ dàng rời bỏ con đâu!”
Vệ phu nhân nhíu mày: “Hai đứa chẳng phải vẫn chưa…”
“Tụi con chưa có” Vệ Cảnh bĩu môi “Con luôn cảm thấy cô ta quá ngốc nghếch, không muốn chạm vào nhiều, nhưng người ngoài đâu có biết.”
Vệ phu nhân mím môi: “Mẹ cũng không tán thành việc con quan hệ với nó, loại phụ nữ đó lỡ mà có bầu thì chắc chắn sẽ ăn vạ bám riết lấy nhà mình! Con còn trẻ chưa hiểu hết đâu, mấy biện pháp phòng tránh đó chẳng có cái nào là tuyệt đối trăm phần trăm, lúc nào cũng có xác suất dính chưởng!”
“Được rồi mẹ, dù sao cô ta cũng không rời xa con được đâu.”
Vệ Cảnh tức khắc đau đầu, gã đã hai mươi mốt tuổi rồi, đương nhiên không muốn nghe mẹ giáo dục giới tính “Đúng rồi, dự án khu công nghệ ở ngoại ô phía đông đã được duyệt khoản vay chưa mẹ?”
Vệ phu nhân phấn chấn tinh thần, trên mặt cũng lộ ra nụ cười: “Duyệt rồi! Nhờ vào mô hình đánh giá rủi ro mà con giúp tối ưu hóa đợt trước, phía ngân hàng xem xong khen nức nở là chuyên nghiệp, quy trình giải ngân nhanh hơn hẳn. Còn cả bộ thuật toán tối ưu hóa chuỗi cung ứng mà con mới xây dựng cho công ty nữa, tháng trước chạy thử nghiệm đã giảm chi phí xuống gần năm phần trăm, ba con ở buổi họp hội đồng quản trị mát mặt lắm đấy!”
Vệ Cảnh nghe vậy, sắc mặt dịu đi đôi chút, “Vâng, thuật toán vẫn còn không gian tối ưu, lát nữa con sẽ điều chỉnh lại tham số, dự kiến còn có thể nén thêm hai phần trăm chi phí nữa.”
Giọng điệu gã lấy lại vẻ bình tĩnh thường ngày, “Ngoài ra, bài báo nghiên cứu về nhận diện tín hiệu giao dịch tần suất cao mà con hợp tác với giáo sư hướng dẫn đã được tạp chí hàng đầu chấp nhận rồi. Có vài quỹ đầu tư tư nhân top đầu đã liên hệ với con, muốn mua đứt thuật toán hoặc mời con gia nhập sau khi tốt nghiệp.”
“Thật sao?” Vệ phu nhân mừng rỡ ra mặt, “Tuyệt quá! Tiểu Cảnh, con đúng là niềm tự hào của mẹ! Mấy quỹ đó đưa ra mức giá bao nhiêu? Kể cho mẹ nghe, mẹ giúp con tham mưu...”
-
Tại căn biệt thự nghỉ dưỡng của nhà họ Tạ.
Khương Sở cúp điện thoại, cất máy lại vào túi.
Trong phòng khách yên tĩnh đến mức nghe thấy cả tiếng kim rơi.
Tạ Kinh vẫn giữ nguyên tư thế cũ, đầu ngón tay chống cằm, thong dong ngắm nhìn cô.
Gương mặt anh vẫn không có biểu cảm rõ ràng nào, nhưng trong đôi mắt sâu thẳm kia dường như thoáng qua một tia ý cười cực nhạt, gần như mang vẻ trêu đùa, nhanh đến mức không ai bắt kịp.
Hai má Khương Sở hơi nóng lên, không biết là do cuộc đối chất căng thẳng ban nãy làm hao tổn tâm lực, hay là vì phải diễn màn kịch này trước mặt nhân vật tầm cỡ như anh.
Cô hiểu rất rõ tính cách của mình, không thể nào giả vờ nhút nhát yếu đuối mãi được.
Hơn nữa diễn kịch trước mặt con cáo già thế này, diễn một chút coi như tăng thêm gia vị, diễn nhiều quá chắc chắn sẽ khiến người ta phản cảm.
“Xin lỗi anh Tạ, đã làm mất thời gian của anh.”
Khương Sở khẽ thở dài: “Còn để anh phải nghe những thứ kém tao nhã này nữa. Tôi sẽ rời đi ngay, chỉ là qua đây để nói lời cảm ơn anh, bộ quần áo này đợi tôi về giặt sạch sẽ gửi trả lại sau.”
Tạ Kinh liếc nhìn cô một cái. “Chưa từng có ai trả lại đồ tôi đã cho.”
Khương Sở ngớ người: “Vâng. Vậy thì cảm ơn anh đã tặng quần áo và giày, tôi xin phép cáo từ trước.”
Tạ Kinh không tỏ rõ thái độ. “Cô định đi về bằng cách nào?”
Khương Sở chớp mắt, “... Xe công nghệ ạ?”
Cô chợt nhớ ra đây là kinh thành, đường về ký túc xá trường cũng không hề gần, liền mở điện thoại muốn xem thử số dư tài khoản, tránh để lát nữa gọi xe lại không đủ tiền trả.
Gia cảnh nguyên chủ không mấy khá giả, Vệ Cảnh đúng là có cho tiền nhưng cô ta đều dùng để mua mỹ phẩm, quần áo và túi xách hàng hiệu hết rồi.
Năm giây sau.
Khương Sở khó xử ngẩng đầu lên: “... Anh có thể cho tôi mượn năm mươi đồng được không.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
