Khương Sở khẽ cúi đầu, để lộ một đoạn cổ trắng ngần thon thả, mái tóc đen xoăn bồng bềnh buông xõa trên vai.
Chiếc áo khoác len cashmere màu trắng gạo cùng chiếc áo hai dây cùng màu càng tôn lên làn da trong suốt như ngọc của cô.
Ánh mắt Tạ Kinh dừng lại trên người cô, đầu ngón tay khẽ gõ nhẹ lên mép máy tính xách tay, không lập tức đáp lời.
“Rung... rung... rung... — Rung... rung... rung... —”
Một tràng rung điện thoại đột ngột vang lên, xé toạc bầu không khí tĩnh lặng.
Khương Sở nhanh chóng rút điện thoại ra liếc nhìn.
Cuộc gọi từ Vệ Cảnh.
Cô không chút do dự bấm cúp máy.
Màn hình tối đi chưa đầy hai giây lại sáng bừng lên, tiếng rung lại tiếp tục vang lên réo rắt.
Khương Sở lại cúp máy lần nữa, lần này dứt khoát ấn giữ nút sườn, chuyển sang chế độ im lặng.
“Gọi liên tục như vậy,” giọng nói trầm thấp của Tạ Kinh bỗng vang lên: “có lẽ là có chuyện gấp.”
Khương Sở ngẩng đầu lên, chạm phải ánh mắt của anh.
Người đàn ông vẫn ngồi đó, dáng vẻ thả lỏng, một tay tùy ý đặt trên tay vịn sofa, cùi chỏ của tay kia chống lên thành ghế, ngón tay tựa vào cằm, đang lặng lẽ nhìn cô.
“Không quan trọng nữa...” Khương Sở cúi đầu lí nhí: “lúc tôi bị đẩy xuống hồ nước, bị cả đám người vây quanh chế giễu, cũng chẳng thấy anh ta sốt sắng như vậy.”
Tạ Kinh tức khắc biết người gọi tới là ai.
Chính là thằng nhãi ban nãy.
Đôi mắt đen của người đàn ông trầm xuống, dòng suy nghĩ chuyển động, nhớ lại lời báo cáo trước đó của trợ lý.
Trong số bạn học mà Tạ Thanh Dương mời hôm nay, chỉ có người tên Vệ Cảnh này là dắt theo bạn gái.
Mấy vị thiếu gia tiểu thư khác dù không thiếu kẻ đang yêu đương, nhưng đều đi một mình tới đây.
“Nghe đi.” Tạ Kinh bỗng nhiên lên tiếng, “Nói cho rõ ràng, đỡ phải gọi lại làm phiền người khác.”
Đầu ngón tay Khương Sở khựng lại một nhịp.
Đây hoàn toàn không phải lời thương lượng.
Có phải anh cũng nhận ra Tạ Thanh Dương đối xử với Vệ Cảnh có phần khác biệt, nên cũng muốn hiểu thêm về Vệ Cảnh chăng?
Cũng tốt.
Khương Sở hít sâu một hơi, ấn nút nhận cuộc gọi, nhưng không áp vào tai mà bật loa ngoài.
“Khương Sở?”
Từ loa ngoài truyền đến một giọng nam lạnh lùng, sự sốt ruột và mất kiên nhẫn trong giọng nói gần như sắp tràn ra ngoài.
“Cô đang ở đâu đấy?”
Vệ Cảnh chất vấn.
Khương Sở vô cùng bình thản, “Bây giờ anh mới nhớ ra để hỏi câu này có phải là quá muộn rồi không?”
Đầu dây bên kia rõ ràng nghẹn lại một nhịp.
Vài giây sau, giọng Vệ Cảnh càng trầm xuống hơn, mang theo cơn giận bị đè nén: “Khương Sở, tối nay cô quá đáng lắm rồi đấy, trước tiên chưa bàn tới việc cô ra tay với Lâm Vũ Vi, dùng bình nước đập người ta! Có phải cô còn mạo phạm cả tiên sinh Tạ không? Cô có biết ông ấy là người như thế nào không hả?”
Khương Sở rũ mi mắt, liếc nhanh người đàn ông bên cạnh một cái.
Tạ Kinh cũng đang nghiêng đầu nhìn cô.
Ánh mắt hai người giao nhau trong một thoáng, Khương Sở mím môi, vội vàng thu hồi tầm mắt.
Khương Sở: “... Là cha của tiểu thư Tạ nhỉ, tôi nghe nói là một thương nhân rất tài giỏi.”
Vệ Cảnh cười khẩy một tiếng, dường như đã đoán trước được cô chẳng thể thốt ra lời nào có trình độ.
“Đó là Chủ tịch của Tập đoàn Thiên Ngự đấy!” Vệ Cảnh lạnh lùng nói, “Ông ấy chỉ cần một câu nói là có thể làm lung lay cả việc điều phối lưới điện, quyết định hướng đi của hạn ngạch xuất khẩu đất hiếm! Những gia chủ thế gia ở kinh thành mà cô chỉ thấy trên thời sự, trước mặt ông ấy cũng phải cẩn trọng giữ kẽ! Tổ tiên nhà họ Tạ từ thời Dân quốc đã nắm giữ nền công nghiệp thực nghiệp, cội rễ ăn sâu, thủ đoạn thâm sâu khôn lường!”
Gã khẽ cười châm biếm, “Thôi đi, nói với cô những điều này, cô cũng chẳng hiểu được.”
Vệ Cảnh đã rời khỏi xe của Tạ Thanh Dương, bước vào khu chung cư nhà mình, thế nên lời nói ra cũng ngày càng không kiêng dè.
“... Nhưng cô có biết không, mấy năm trước có kẻ say rượu trong bữa tiệc, nói vài câu nói xấu nhà họ Tạ, chưa đầy ba tháng sau, giá trị thị trường của nhà bọn họ đã bốc hơi hơn một nửa, bản thân kẻ đó cũng biến mất tăm mất tích luôn!”
Tốc độ nói của gã rất nhanh, dùng giọng điệu dạy bảo để thốt ra những lời này, “Khương Sở, chuyện này không phải trò đùa đâu! Còn nữa —”
“Đủ rồi đấy.” Khương Sở cắt ngang lời gã, “Vệ Cảnh, anh thân thiết với cha của tiểu thư Tạ lắm sao?”
“Cái gì?” Vệ Cảnh nhất thời chưa kịp phản ứng.
“Tôi nói là,” Khương Sở thong thả cất lời: “Nghe anh nói chắc nịch như vậy, cứ như tận mắt chứng kiến tiên sinh Tạ thế này thế nọ... Anh và Chủ tịch Tạ đây là thường xuyên gặp mặt, hay là có qua lại làm ăn gì với nhau sao?”
Vệ Cảnh bị cô hỏi vặn cho nghẹn họng, gã đương nhiên chẳng quen biết gì Tạ Kinh, tối nay mới là lần đầu tiên nhìn thấy người thật bằng xương bằng thịt, những lời kia phần lớn là nghe người trong giới đồn đại lại.
“Nếu không thân thiết,” Khương Sở cũng cười lạnh, “tiểu thư Tạ có lòng tốt mời anh tới biệt thự nhà người ta tụ tập, anh vừa quay lưng đi đã ở sau lưng bàn tán về cha của người ta như thế, nói ra toàn những lời bịa đặt đồn thổi vô căn cứ, anh thấy như vậy có thích hợp không?”
“Khương Sở! Cô ăn nói bậy bạ gì đấy!” Vệ Cảnh rõ ràng bị chọc trúng chỗ đau, giọng nói đột ngột the thé hẳn lên, “Tôi làm vậy là muốn tốt cho cô! Nhắc nhở cô đừng có không biết trời cao đất dày mà đắc tội với người không nên đắc tội! Không phải ai cũng rộng lượng được như Thanh Dương đâu!”
“Xin anh đừng lấy tôi ra làm cái cớ để lấp liếm cho hành vi bịa đặt bôi nhọ của chính mình.” Khương Sở nhấn mạnh từng câu từng chữ, “Vệ Cảnh, anh đúng là một kẻ vong ân bội nghĩa đáng ghê tởm, uổng công tiểu thư Tạ coi anh là bạn bè, tôi thật sự cảm thấy xấu hổ thay cho anh!”
“Cô! Cô...!!!”
Vệ Cảnh tức đến mức suýt thì hộc máu.
Rõ ràng gã kìm nén một bụng lửa giận muốn giáo huấn cô một trận, kết quả ngược lại còn bị cô dạy dỗ cho một bài!
Vệ Cảnh vừa kinh hãi, vừa tức giận lại vừa ngơ ngác.
Trong ấn tượng của gã, Khương Sở vừa hám tiền vừa hư vinh, lại vô cùng nông cạn, gã nói gì thì cô nghe nấy, dù cho có không vui thì cũng chỉ biết gây sự vô lý.
Cô thậm chí còn chẳng thể đưa ra một quan điểm hoàn chỉnh nào trước một hiện tượng xã hội, nói gì đến chuyện cãi nhau biện luận với người khác một cách logic rõ ràng như thế này!
Bây giờ cô dám chặn họng khiến gã không thốt nên lời ư?!
Khương Sở sở hữu nhan sắc tuyệt thế, nhưng gia cảnh bần hàn, hơn nữa con người lại ngu ngốc.
Vệ Cảnh trong mối quan hệ yêu đương này trước giờ luôn ở vị thế nhìn xuống cô.
Bây giờ, bị đối phương đứng trên đỉnh cao đạo đức chỉ trích như thế này, trong lòng gã dâng lên một cảm giác vô cùng khó chịu.
“Tôi là bạn trai của cô!” Vệ Cảnh lớn tiếng nói: “Cô nói chuyện với tôi bằng cái giọng điệu đó à?”
“Bây giờ anh mới nhớ ra mình là bạn trai tôi sao?” Khương Sở cười nhạt: “Lúc tôi bị Lâm Vũ Vi đẩy xuống hồ bơi, bị đám người kia chế giễu cười cợt, anh đang ở đâu thế? Nếu anh đã thể hiện chẳng giống một người bạn trai, vậy thì cũng đừng hòng đòi hỏi sự đối đãi mà một người bạn trai nên có. À, nhân tiện nhắc tới chuyện này, chúng ta chia tay đi.”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-150561.jpg&w=256&q=75)
