1.
Ta bị dọa sợ hãi, tiếng hét chói tai làm kinh động người cả lầu.
Vãn Thanh nàng thắt cổ rồi.
Tú bà chửi rủa.
Quy nô đem người cứu xuống.
Các nữ tử ở cửa xúm lại thành một đoàn, có lạnh lùng, có châm chọc, duy chỉ không có thương xót.
Chỉ có ta nơm nớp lo sợ.
Ta ngơ ngác.
Nhưng vẫn không khóc.
Tú bà lại đưa tay ra.
Ta lùi về sau né tránh, vội vàng hô lên: “Mụ mụ, ngài đánh ta làm gì?”
Mụ ta thở phào nhẹ nhõm.
2.
Vãn Thanh không chết.
Sau khi được cứu tỉnh nàng cũng không khóc nữa, chỉ đờ đẫn nhìn những đóa thủy tiên thêu trên màn giường.
Nàng đang nghĩ cái gì?
Ta đoán không ra, chỉ biết sau khi nàng gặp vị lang quân chưa cưới của mình, tia hy vọng cuối cùng cũng mất sạch.
Hắn không chịu cứu nàng sao?
Ta muốn hỏi, nhưng nhìn bộ dạng sống không bằng chết kia của nàng, lời đến khóe miệng lại nuốt trở vào.
Dằn vặt hơn nửa đêm, ta buồn ngủ đến mức ngủ gục trên ghế.
Ngay cả mộng cũng không có.
Lúc tỉnh lại lần nữa Vãn Thanh đã ngồi trước bàn trang điểm, trên tóc cài một đóa hoa đỏ rực.
Gương mặt nàng trắng bệch, đóa hoa đỏ đến chói mắt.
Nàng thấy ta nhìn nàng, đưa tay vuốt ve đóa hoa trên tóc: “Khương Chỉ, hắn từng nói muốn cưới ta, phong phong quang quang để ta bước qua cửa, nhưng nay thì sao?” Nụ cười của nàng thêm vài phần thê lương, “Hắn nói ta sống chính là làm mất mặt tổ tông, làm mất mặt hắn, hắn nói ta nếu có liêm sỉ thì nên sớm kết liễu, tránh làm chậm trễ danh tiếng của hắn. Khương Chỉ, ta vì muốn rời khỏi nơi này đều cầu xin hắn mua ta ra ngoài làm một ngoại thất rồi, nhưng hắn vẫn không chịu...”
Ta hiểu mà như không hiểu.
Thiếp thì ta biết, chính là người hầu hạ đại nương tử.
Nhưng ngoại thất là cái gì?
Nàng dường như cũng rất khinh bỉ hai chữ này.
Ta đi hỏi tú bà.
Tú bà cười: “Nàng ta là tâm chết rồi, chỉ vì một nam tử bạc tình bạc nghĩa, ngay cả mạng cũng không cần, bất quá như vậy cũng tốt, nhận mệnh thì ngày sau mới càng nghe lời.”
Tú bà cho ta hai khối kẹo sữa.
Dùng giấy nếp bọc lại.
Hai mắt ta sáng rực lên, nhịn không được nhét một khối vào miệng.
Thật ngọt.
Ta hàm hồ nói: “Mụ mụ thật tốt.”
Tú bà cười tươi như hoa: “Chỉ cần ngươi học hành đàng hoàng, ngày sau mụ mụ đối với ngươi càng tốt hơn.”
Ta vội vàng gật đầu lia lịa.
Khối kẹo còn lại ta giữ cho Vãn Thanh, trong lòng đắng cay càng nên ăn chút đồ ngọt.
Nàng không ăn.
Chỉ cúi đầu thu dọn tay nải của mình, nàng nói: “Ta phải xuống lầu dưới ở rồi, ngươi một mình có sợ không?”
Lầu dưới?
Đúng rồi, rất nhiều cô nương đều ở lầu dưới, căn phòng lầu dưới so với nơi này tốt hơn, thoải mái hơn.
Ta lắc đầu.
Không biết tại sao, căn phòng nhỏ bé này ta lại thích hơn một chút.
Bàn tay Vãn Thanh rơi trên mặt ta, nhẹ nhàng chậm rãi: “Khương Chỉ, chúng ta đều chỉ có thể tự cầu phúc thôi.”
Nàng từng bước đi ra ngoài, bước đi chậm chạp, phảng phất như đôi chân nặng ngàn cân.
Ta không hiểu.
Chuyển đến căn phòng tốt hơn ở lầu dưới, nàng không nên vui vẻ sao?
3.
Tú bà đối xử với ta rất tốt.
Hôm nay canh nghêu, ngày mai bồ câu chiên, rất nhiều đồ ăn mà ta ở Khương gia nghĩ cũng không dám nghĩ tới thì ở đây ngày ngày đều có thể ăn được.
Rất nhanh, ta béo lên một chút, trên khuôn mặt nhỏ nhắn cũng mọc thêm chút thịt, trắng trẻo hồng hào.
Tú bà rất hài lòng.
Ôn bà bà cũng cười: “Quả nhiên là một mầm non mọng nước, nuôi thêm hai năm nữa thì dung mạo này cho dù là toàn bộ kinh thành cũng tìm không ra người có thể sánh kịp.”
Tú bà càng cao hứng hơn.
Mụ ta sai người may thêm y phục mới cho ta, còn tìm một nha hoàn tới hầu hạ ta.
Nha hoàn tên là Bão Thư.
Dáng người không cao, dung mạo bình thường, nhút nhát nhìn người.
Nàng lớn hơn ta hai tuổi, ít nói khéo tay, có thể chải cho ta búi tóc xinh đẹp nhất, thêu y phục đẹp nhất.
Ta rất thích nàng.
Lúc rảnh rỗi sẽ cùng nàng học thêu hoa, chỉ là ta vụng về luôn đâm vào tay.
Tú bà nếu nhìn thấy luôn gọi tâm can bảo bối hỏi ta có đau hay không, đợi ta nói không đau xong lại bảo ta: “Nữ tử thì nên kiều quý một chút, tay đều chảy máu rồi sao có thể không đau? Người biết kêu đau mới có người thương a!”
Nhưng thật sự không tính là gì.
Ta trước kia ở Khương gia ăn không no mặc không ấm còn phải ngày ngày chịu đòn.
Tú bà vuốt ve tóc ta: “Hài tử ngốc, đó là bọn họ có mắt không tròng không nhận ra minh châu.”
Mụ ta đối xử với ta thật tốt.
Đối với người khác đều hung dữ, duy chỉ đối với ta luôn hòa nhã dễ gần.
Mụ ta dung túng ta, ta liền to gan hơn một chút: “Mụ mụ, ta muốn ra ngoài dạo một chút.”
Nơi này thì tốt.
Nhưng ở lâu cũng buồn bực.
Hai ba tháng rồi ta chưa từng bước ra khỏi Lệ Xuân Viện này, ta muốn đi ngắm nhìn bầu trời bên ngoài.
Nhưng lịch học của ta xếp quá kín, ngày ngày có học không hết thứ, còn phải học thuộc thi thư, luyện đàn, lúc thật sự rảnh rỗi, Ôn bà bà nói ta muốn đi đâu, muốn gặp ai, đều phải xin phép mụ mụ, mụ ta đồng ý ta mới có thể đi.
Cũng đúng.
Ta ngày ngày ăn bám nhà người ta, không thể không nghe lời.
Nụ cười trên mặt tú bà nhạt đi một chút: “Dạo này đang lạnh, đợi trời ấm lên đi.”
Có quy nô tới tìm tú bà, mụ ta vội vã rời đi.
Ôn bà bà bưng trà tới: “Cô nương, uống ngụm trà nhuận họng đi.”
Ta uống một ngụm.
Ôn bà bà mỉm cười nhìn ta.
Ta thè lưỡi: “Đây là Điền hồng kim châm.”
Ôn bà bà rất hài lòng.
Bão Thư ở bên cạnh mang vẻ mặt kinh ngạc: “Cô nương thật lợi hại.”
Ta bĩu môi.
Để phân biệt những loại trà này, ta đã uống bao nhiêu ấm nước? Chạy bao nhiêu lần nhà xí?
Nghĩ tới ta lại muốn đi nhà xí.
Ôn bà bà xua tay: “Đi đi, đi đi.”
Ta xuống lầu ba, nghe thấy trong sảnh hoa dường như có nữ tử đang lớn tiếng mắng chửi cái gì đó, liền rướn người từ giếng trời nhìn xuống.
Tú bà bị một phụ nhân tát một cái vào mặt: “Cút, thứ gì cũng dám cản trước mặt phu nhân.”
Mụ ta bị đánh, nhưng nụ cười trên mặt lại không hề giảm bớt: “Phu nhân, phu nhân, hôm qua Tôn công tử ở đây chính là uống nhiều rượu một chút, đang ngủ mà.”
Quý phụ nhân căn bản không nghe giải thích trực tiếp đi lên lầu.
Đám quy nô không ai dám cản.
Bà ta lên lầu hai.
Ta thấy thế trốn ra sau một cây cột, người quá đông, không ai chú ý tới ta.
Tôn phu nhân liên tiếp đẩy vài cánh cửa phòng, rốt cuộc trước một căn phòng bà ta mới đạp tung cửa, bên trong hoảng hốt chạy ra một nam tử: “Nương, ngài làm gì vậy?”
Tôn phu nhân không để ý tới hắn.
Bà ta đi thẳng vào trong phòng, chỉ vào cô nương đang mặc y phục, hận giọng nói: “Đánh mạnh cho ta, thứ không biết xấu hổ.”
Lúc khuôn mặt nữ tử kia bị túm tóc ngẩng lên, ta mới nhìn rõ.
Vãn Thanh.
Là Vãn Thanh a.
Nàng, nàng sao lại chọc giận phụ nhân này? Phụ nhân này chính là người ngay cả tú bà cũng dám đánh a.
Ta còn chưa nghĩ thông suốt, những bà tử kia liền vung tròn cánh tay từng cái tát từng cái tát đánh xuống.
Mặt Vãn Thanh sưng vù.
Máu từ trong miệng nàng chảy ra, tú bà ở bên cạnh cầu xin, nhưng phụ nhân kia làm như không nghe thấy.
Tôn công tử ở bên cạnh ngáp ngắn ngáp dài.
Dường như tất cả những chuyện này đều không liên quan đến hắn, nhưng người đánh người kia là nương hắn, sự tình chắc chắn cũng là do hắn mà ra, hắn nhìn Vãn Thanh chịu đòn sao lại mang bộ dạng thờ ơ như vậy?
Ta nhịn không nổi nữa, phải mau chóng đi nhà xí mới được.
Nhưng Vãn Thanh đang bị đánh, ta thực sự đau lòng.
Lúc trước cùng nàng ở chung hai ngày liền tách ra, nhưng nàng chuyển đến lầu hai cũng luôn nhờ người đưa cho ta chút đồ ăn vặt.
Nàng còn nhớ ân tình ta cứu nàng, ta cũng không nên quên cái tình ăn đồ của nàng.
Tú bà không xen mồm vào được.
Đám quy nô cũng không dám quản, chuyện này, chuyện này vô cớ đánh người, liền không có thiên lý sao?
Trong lòng ta khẽ động.
Có rồi.
Ta loáng thoáng nghe người ta nói trong Lệ Xuân Viện này có một vị gia đang ở, vô cùng tôn quý, ngày ngày ngủ lại trong phòng Tri Hoan cô nương, nếu hắn có thể quản chuyện này Tôn phu nhân này cũng nên thu liễm một chút.
Nhưng hắn làm sao có thể quản chứ?
Phòng của Tri Hoan ở ngay đối diện, ồn ào như vậy nàng không thể không nghe thấy, chỉ là nàng không muốn để ý.
Không quản được nữa.
Cứ đánh tiếp như vậy Vãn Thanh không chết cũng phải tàn phế.
Ta hướng về phía phòng của Tri Hoan chạy tới.
Cửa khép hờ.
Ta đẩy mạnh ra, hương khí trong phòng tản ra, vô cùng dễ ngửi.
Trong phòng xa hoa.
Khiến ta âm thầm líu lưỡi.
Nhưng lúc này cũng không phải lúc nhìn đông ngó tây, ta liền gọi một tiếng: “Có ai ở đây không?”
Lên tiếng đáp lại là một nha hoàn.
Nàng từ gian trong vội vã đi ra, ta mới thấy căn phòng này thoạt nhìn là một gian, nhưng bên trong lại chia ra bốn năm gian phòng.
Nha hoàn nhìn ta: “Ngươi là vị nào?”
Ta, ta là vị nào?
Ta là Khương Chỉ.
Nhưng Tri Hoan hoặc người khác lại làm sao biết Khương Chỉ là ai chứ?
Ngay lúc ta đang sầu não gãi đầu, một cô nương vô cùng xinh đẹp liền từ nội thất bước ra, nàng ăn mặc mỏng manh, bờ vai thơm nửa kín nửa hở: “Tiểu nha đầu, là ngươi a.”
Nàng từng gặp ta.
Ta lại chưa từng gặp nàng.
Nàng lười biếng hỏi: “Ngươi tìm ta có việc?”
Ta có chút ngại ngùng mở miệng, suy cho cùng là chuyện không liên quan đến người ta, cầu xin thế nào? Lấy cái gì để cầu xin?
Ây da.
Càng gấp càng khó chịu.
Trong bụng trướng lên, ta càng thêm quẫn bách.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
