1.
Nương mang thai rồi.
Ngày đại phu chẩn ra hỉ mạch, ta liền bị nương bán vào thanh lâu lớn nhất kinh thành.
Nương mang vẻ mặt nịnh nọt: “Cô nương trong sạch, mười lượng bạc có phải là hơi ít không?”
Tú bà bĩu môi: “Ta còn phải nuôi dưỡng một thời gian mới có thể tiếp khách, những năm này ăn uống mặc chải chỗ nào mà không cần bạc? Ngươi nếu chê bạc ít, cứ việc dẫn về tiếp tục làm cô nãi nãi.”
Nương không dám nói thêm, cầm lấy bạc, đầu cũng không ngoảnh lại mà rời đi.
Tú bà thấy ta không khóc không nháo, loáng thoáng mang theo vài phần tán thưởng: “Quả thực sinh ra không tệ, chỉ tiếc là đầu thai nhầm nhà.”
Mụ ta hỏi: “Tên là gì?”
“Khương Chỉ.”
Tú bà nhíu mày: “Khương Trấp (Nước gừng)?”
Cái tên này không êm tai, tú bà không cần suy nghĩ liền nói: “Gọi Đào Hồng đi, dễ nhớ cũng êm tai.”
Ta không chịu: “Ta tên Khương Chỉ, chữ Chỉ trong cây chỉ.”
Tú bà có chút nổi giận, một cái tát liền vung tới: “Ai quản ngươi gọi là Khương Trấp hay Toán Trấp (Nước tỏi), vào chỗ của ta thì đều phải nghe ta. Kéo con nha đầu này ra ngoài bỏ đói ba ngày, xem nó còn có sức cãi lại hay không.”
Không có cơm ăn?
Lúc nương không cho ăn cơm, ta thậm chí còn giành ăn với lợn.
Trong lòng quyết tâm, ta cản tú bà lại: “Loan phượng thất ỷ ngô, phiêu bạc viễn kinh chỉ. Đào Hồng làm sao có được ý cảnh này? Cho nên nói vẫn là Khương Chỉ nhã nhặn hơn.”
Đây là vị tú tài nhà hàng xóm thuận miệng ngâm nga bị ta nhớ kỹ, không ngờ hôm nay lại có đất dụng võ, như vậy ta vẫn được gọi là Khương Chỉ.
Tú bà phân phó các bà tử đè ta vào trong bồn tắm rửa sạch ba lần, thay y phục bằng gấm vóc.
Ta có chút không dám tin, dùng tay vuốt ve qua lại.
Gấm vóc thật trơn tuột.
Bà tử che miệng cười: “Cô nương sinh ra xinh đẹp như vậy, ngày sau nhất định có thể mặc vàng đeo bạc, hai bộ y phục này thì tính là cái gì?”
2.
Cô nương ở cùng phòng khóc đến thương tâm.
Nàng lớn tuổi hơn một chút, đến sớm hơn ta một ngày, bị đánh đến mức trên người thương tích đầy mình, hai mắt đều khóc sưng lên.
Nghe nói nàng là con gái tội thần, ba bốn ngày trước còn ở trong tú lâu, nay lại luân lạc thành kỹ nữ, hoàn cảnh này cũng khiến người ta thổn thức.
Ta hỏi nàng: “Tỷ tỷ tên là gì?”
Nàng khóc, không đáp.
Ta bị nàng khóc đến đau đầu, khuyên nhủ: “Ở đây có thể ăn no mặc ấm có gì không tốt?”
Cô nương kia không màng khóc nữa: “Ngươi, ngươi thật không biết xấu hổ.”
Hả?
Ta mang vẻ mặt ngơ ngác, sao có lòng tốt khuyên nàng ngược lại còn bị mắng? Chẳng lẽ cứ khóc lóc sướt mướt như vậy mới là biết xấu hổ sao?
Nàng tiếp tục khóc.
Ta lườm nguýt, cũng không thèm để ý đến nàng nữa.
Nàng tên Vãn Thanh.
Chỉ vì câu nói kia của ta, nửa ngày nàng không thèm để ý đến ta.
Ta ăn cơm.
Nàng không ăn, đang khóc.
Ta vuốt ve đóa hoa thêu trên y phục cho nàng xem, nàng nhìn cũng không thèm nhìn, vẫn khóc.
Đợi đến khi ta không để ý đến nàng nữa, nàng lại tới tìm ta nói chuyện: “Khương Chỉ, ngươi không biết đây là nơi nào sao?”
Ta suy nghĩ một chút: “Thanh lâu.”
Đều nói đây là thanh lâu.
Nhưng thanh lâu là làm cái gì, ta không biết.
Lúc nương kéo ta tới có nói ở đây có thể ăn no mặc ấm, nhưng trên đời này làm gì có chỗ tốt tự dưng cho cơm ăn? Cho nên ta phải làm việc thật tốt, không thể để người ta bới móc.
Vãn Thanh giải thích cho ta: “Nữ tử một khi vào đây là xong đời, ngọc tí thiên nhân chẩm, chu thuần vạn nhân thường, cho dù ngày nào đó bước ra khỏi cánh cửa này cũng sẽ bị người ta coi thường.”
Nàng nói chuyện văn vẻ.
Ta nghe không hiểu.
Thấy ta sóng yên biển lặng, Vãn Thanh lại hỏi: “Ngươi nghe không hiểu, có phải không?”
Ta gật đầu.
Nàng xấu hổ đỏ mặt: “Chính là vào đây thì phải làm kỹ nữ, kỹ nữ, ngươi luôn hiểu chứ?”
Kỹ nữ?
Ta đờ đẫn gật đầu.
Tiểu thiếp thứ ba mà Lưu địa chủ trong thôn cưới chính là một kỹ nữ, người trong thôn nhắc tới nàng thì nữ tử mang vẻ mặt khinh bỉ, nam tử mang vẻ mặt hâm mộ, nhưng, nhưng kỹ nữ tại sao lại không tốt chứ?
Không phải cũng là người sao?
Vãn Thanh tức giận dậm chân: “Khương Chỉ, ngươi có muốn ngày sau thành thân không?”
Không muốn.
Ta vô cùng dứt khoát: “Thành thân chẳng có gì tốt, phải hầu hạ phu quân còn phải hầu hạ bà mẫu, hơi không cẩn thận liền bị đánh, sinh ra nữ nhi cũng bị mắng, tóm lại chính là mệt chết cũng không được lợi lộc gì...”
Vãn Thanh líu lưỡi: “Làm? Làm gì có?”
Ta vô cùng nghiêm túc: “Có chứ, nương ta chính là như vậy, dậy từ canh năm ngủ lúc nửa đêm, ngày ngày mệt chết vẫn phải bị mắng, cho nên thành thân thật sự chẳng có gì tốt.”
Vãn Thanh lẩm bẩm: “Nhưng luôn có chỗ khác biệt, vả lại nữ tử không gả sẽ ảnh hưởng đến thể diện của cả gia tộc, không được, không được...” Thanh âm của nàng ngày càng nhỏ, hồi lâu, nàng mới tự giễu nói: “Ta nay lại còn thể diện gì nữa, bước vào nơi dơ bẩn như thế này...”
Nàng lại bắt đầu khóc.
Ta lại có chút buồn ngủ, nhưng trong lâu này rất náo nhiệt, tiếng tơ trúc, tiếng cười duyên, một tiếng cao hơn một tiếng. Đây rốt cuộc là nơi quỷ quái gì? Ban ngày thì thanh thanh tịnh tịnh, buổi tối đèn đuốc sáng trưng.
Thế này thì làm sao người ta ngủ được?
Đại khái là ta buồn ngủ quá rồi, rất nhanh liền ngủ thiếp đi, cũng không biết Vãn Thanh khóc đến khi nào.
3.
Lúc tú bà tới lật chăn của ta, ta vẫn đang ngủ.
Ta mơ mơ màng màng tưởng người lật chăn là nương ta, thế là một tay kéo chăn, xoay người liền ngồi dậy, hàm hồ hô lên: “Đừng đánh, đừng đánh, ta đi cho lợn ăn.”
Cho lợn ăn là việc mỗi ngày sáng sớm ta đều phải làm.
Đại khái là giường nệm này quá mềm, khiến ta hôm nay ngủ quên, lại cũng không nghe thấy tiếng lợn kêu hừ hừ.
Nhưng làm gì còn chuồng lợn nào?
Ta đi chân trần luống cuống đứng trên mặt đất, đúng rồi, đây không phải Khương gia, đây là Lệ Xuân Viện.
Tú bà mang vẻ mặt tái mét nhìn ta, ta cười hì hì: “Mụ mụ buổi sáng tốt lành, tốt lành, ta đi rửa mặt, ngài yên tâm, tay chân ta lanh lẹ, làm việc gì cũng có thể làm rất nhanh.”
Khi ta cầm giẻ lau quay lại, tú bà một phát giật lấy giẻ lau của ta, ném đi.
Mụ ta muốn giảng bài cho ta.
Những việc quét nhà lau bàn đó, có người sẽ làm, ta chỉ cần chuyên tâm nghe giảng là được.
Mụ ta nói, kỹ nữ được chia làm ba bảy loại.
Tốt nhất là hoa khôi, qua lại giữa các quý nhân quan lớn, kém nhất là ám xướng, hầu hạ những phu khuân vác, phu phen lăn lộn trên phố.
Làm kỹ nữ cần có thiên phú, cần biết nhìn sắc mặt người khác, biết nói lời ngon tiếng ngọt, biết nắm chừng mực, ngoài ra còn cần có một gương mặt xinh đẹp.
Tú bà nói: “Ngươi đã có gương mặt xinh đẹp, những thứ còn lại thì xem sự tu luyện của chính ngươi.”
Luyện cái gì?
Đọc sách ngâm thơ, thưởng trà ngắm tranh, đánh cờ gảy đàn.
Tóm lại tất cả những thứ mà nữ tử quý tộc biết ta đều phải học, vả lại phải học cho tinh, học cho kỹ.
Vãn Thanh thì sao?
Ta hỏi.
Tú bà hừ nhẹ: “Không phải tất cả mọi người đều có đãi ngộ này, Vãn Thanh không giống với ngươi.”
Không giống?
Không giống ở chỗ nào?
Tú bà hừ lạnh một tiếng, không đáp.
Ta cũng biết điều, không hỏi nữa.
Người dạy ta thưởng trà là một bà tử đã hầu hạ nửa đời người trong gia đình giàu có, mang họ Ôn.
Tính tình bà ấy rất tốt, sẽ trò chuyện cùng ta.
Bà ấy hỏi ta tình hình trong nhà.
Ta liền đáp rõ mười mươi, có phụ thân nương, có tổ mẫu, chỉ có mình ta là hài tử, trong nhà thanh bần quanh năm suốt tháng ăn lương thực phụ cũng không no bụng, nương mang thai rồi, cần có lương thực tinh để bồi bổ thân thể, liền đem ta bán đi.
Ôn bà bà nghe xong vô cùng kinh ngạc: “Chỉ vì vài bữa lương thực tinh?”
Ta gật đầu.
Trong lòng từng trận chua xót.
Ta ở trong nhà không phải ăn bám, ta có thể làm việc, nhưng như vậy nương cũng không chịu.
Chuyện này cũng không trách nương được.
Người trong nhà đều không thích ta, một ngụm nước, một bát cơm, bọn họ đều cảm thấy ta không xứng.
Ôn bà bà lắc đầu: “Đại khái là nhà ngươi thật sự nghèo đi.”
4.
Ta học thưởng trà nửa ngày, uống một bụng nước.
Lúc ra ngoài tìm nhà xí, nhìn thấy một đám cô nương ăn mặc tươi tắn đang đùa giỡn với nhau, mùi phấn sáp xộc vào mũi.
Ta nhìn các nàng.
Các nàng cũng nhìn ta.
Đa số mọi người đều khinh thường, chỉ có hai người xinh đẹp hơn một chút nhìn ta kề tai nói nhỏ, hai người cũng không biết nói cái gì, cười khanh khách thành một đoàn.
Ta vội vàng đi nhà xí.
Trời có chút tối rồi.
Đợi đến khi ta leo về lầu ba, trong phòng ngoài Vãn Thanh còn có hai bà tử, trong đó một người trừng mắt dựng mày: “Còn tưởng mình là thiên kim tiểu thư sao? Tới Lệ Xuân Viện này thì không do ngươi muốn hay không, nếu không nghe lời nữa liền lột y phục của ngươi, ném ra ngoài đường, xem ngươi có xấu hổ hay không?”
Vãn Thanh khóc càng dữ dội hơn.
Một bà tử khác làm bộ liền muốn lột y phục của nàng, nàng liều mạng che chở.
Ta một chân trong cửa, một chân ngoài cửa.
Vãn Thanh nhìn thấy ta càng cảm thấy không có chỗ chui xuống đất: “Khương Chỉ, ngươi còn cảm thấy nơi này là hũ mật gì sao? Nơi này là có thể ép chết người đó!” Nói xong, nàng liền đẩy bà tử ra muốn đâm đầu vào cột.
Hai bà tử kéo nàng lại, lại là vài cái tát.
Ta bị dọa cho ngây người.
Ngay lúc tiến thoái lưỡng nan, phía sau đột nhiên có quy nô gọi: “Lý cô nương, có quý khách tới tìm ngươi a.”
Thân thể Vãn Thanh run lên.
Nàng không đi.
Các bà tử kia không chịu, lại muốn động thủ.
Tên quy nô kia cợt nhả: “Là một vị công tử ca rất tuấn tú đấy, nghe nói là lang quân mà ngươi vốn định gả? Nếu ta là ngươi a thì mau mau cầu xin hắn, để hắn chuộc ngươi ra ngoài, cho dù là làm thiếp cũng tốt hơn ở đây, không phải sao?”
Trong mắt Vãn Thanh bùng lên tia sáng.
Nàng không màng đến sự chật vật lúc này, vội vã chạy ra ngoài.
Lòng hiếu kỳ của ta nổi lên.
Nằm sấp trên giếng trời nhìn xuống, một vị công tử mặc trường sam, nhìn không rõ dung mạo, nhưng phong độ bất phàm.
Đúng rồi.
Vãn Thanh từng là cô nương nhà quan lại, người nhà định thân cho nàng là phải chọn nam tử môn đăng hộ đối, nay Lý gia gặp nạn, người này cũng nên là tới cứu Vãn Thanh.
Ẩn ẩn.
Ta có chút hâm mộ.
Bởi vì Vãn Thanh còn có người nhớ thương nàng, còn ta không có bất kỳ ai sẽ nhớ tới.
Đêm nay ta ngủ rất sớm.
Đại khái là buổi chiều uống quá nhiều nước, chưa ngủ được bao lâu ta liền muốn thức dậy đi tiểu đêm, mơ mơ màng màng mở mắt ra nhìn thấy giường bên cạnh trống không, Vãn Thanh vẫn chưa về.
Ta cúi đầu tìm giày.
Giày không tìm thấy, lại nhìn thấy một đôi chân dưới ánh trăng đang giãy giụa, từng cái từng cái.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
