1.
Đã đến thì cũng đến rồi.
Cũng không thể cứ đứng ngốc ở đây mãi.
Dứt khoát ta liền đem mọi chuyện nói ra hết một lượt.
Tri Hoan nhướng mày: “Tôn gia phu nhân thật oai phong, nhi tử nhà mình không nên thân lại lấy người khác ra để ra oai, thật sự tưởng kinh thành này chỉ có một nhà họ Tôn các ngươi sao?”
Nàng cũng nổi giận rồi.
Vừa kéo y phục liền muốn ra khỏi cửa.
Lúc này, phía sau nàng truyền đến thanh âm của một nam tử: “Sở Hà, ngươi đi đi.”
Có người lên tiếng đáp lời.
Từ gian trong, một nam tử bước ra, khuôn mặt lạnh lùng, bước chân cực nhanh đi ra ngoài.
Lúc này ta mới nhìn thấy trong góc tối sau rèm châu còn có một nam tử đang đứng. Ta nhìn không rõ dung mạo của hắn, chỉ thấy thân hình cao lớn, toát ra vài phần khí thế không giận tự uy.
Trên mặt Tri Hoan nở nụ cười: “Làm ồn đến Nhị gia rồi sao?”
Nam tử không để ý tới.
Ta chỉ cảm thấy ánh mắt của hắn rơi trên mặt ta, quét qua quét lại.
Trong phòng vừa thơm vừa ấm.
Cửa đóng lại, mọi ồn ào bên ngoài liền bị cách ly.
Thì ra không phải Tri Hoan không quản, mà thật sự là nàng không biết.
Ta có chút xấu hổ.
Trong bụng cuộn trào, ta không nhịn được nữa: “Tri Hoan cô nương cứ nghỉ ngơi, ta, ta đi trước đây.”
Tú bà mang vẻ mặt nịnh nọt: “Sao lại làm ồn đến Nhị gia rồi? Là chúng ta không tốt, là chúng ta không tốt.”
Vãn Thanh nằm trên mặt đất.
Có vài ba nữ tử đang khuyên nhủ, muốn đỡ nàng dậy, nhưng nàng không nhúc nhích.
Ta vốn định vào xem thử, nhưng không ngờ tai lại bị người ta nhéo lấy, đau đến mức ta hét lên: “Ái chà, ma ma, có người nhéo tai ta.”
Tú bà không thèm để ý.
Tên quy nô nhéo tai ta hừ nhẹ: “Nhị gia là do ngươi làm ồn, có phải không?”
2.
Vì chuyện này mà ta bị phạt.
Đội bát quỳ trong phòng trọn một đêm.
Bão Thư ở bên cạnh gấp gáp rơi lệ: “Cô nương, ngài không nên quản chuyện này, chúng ta đang ở nơi nào chứ? Nhị gia kia là người thế nào?”
Ta buồn ngủ đến mức mơ màng: “Nhị gia là người thế nào?”
Bão Thư dậm chân.
Nàng không nói.
Trong đầu ta mơ màng xẹt qua bóng dáng của người nọ, tuy không biết dung mạo ra sao, nhưng khí độ toát ra từ người hắn cũng đủ biết hắn không phải người tầm thường.
Thì ra ta thật sự đã làm ồn đến quý nhân.
Đáng bị phạt.
Nhưng vị Nhị gia này có thể để người bên cạnh đi vào vũng nước đục này, cũng coi như trượng nghĩa.
Đáng lẽ phải cảm tạ người ta.
Trời sắp sáng, ta chịu không nổi nữa, đầu gục xuống, chiếc bát rơi xuống đất, vỡ tan tành.
Ta giật mình tỉnh giấc.
*Xong rồi.*
*Xong rồi.*
*Tú bà chắc chắn sẽ tức giận.*
Ta bảo Bão Thư mau chóng dọn dẹp mảnh sứ vỡ, tự mình bò dậy định lẻn xuống bếp ở tầng một, định tìm một chiếc bát khác để thay thế chiếc này.
Trong lầu tối om.
Đôi chân quỳ nửa đêm của ta bước đi cực kỳ không vững.
Đồng thời cũng sợ bị người ta nghe thấy tiếng động, ta cố ý bước đi nhẹ nhàng hơn rất nhiều.
Ở góc ngoặt cầu thang, ta đụng phải một người. Vốn đã không vững, ta lập tức ngã ngồi xuống bậc thang phía sau, mông đau như vỡ làm tám mảnh.
Ta rên rỉ: “Nửa đêm không ngủ, muốn làm tặc sao?”
Người nọ dường như quen biết ta, không nói gì, chỉ nhìn ta.
Ta rơm rớm nước mắt nhìn hắn.
Thân hình này...
Nhị gia?
*Xong rồi.*
*Người ta vừa mới giúp ta, chớp mắt ta liền mắng người ta là tặc?*
Ta định bò dậy xin lỗi, nhưng mông quá đau, đau đến mức ta nhe răng trợn mắt, vừa đứng lên suýt chút nữa lại ngã sấp xuống.
Hắn đưa tay đỡ lấy ta, hỏi: “Bị thương ở đâu rồi?”
Ta có chút ngượng ngùng.
Trên người hắn có mùi tanh nhàn nhạt, giống như mùi rỉ sét.
Ta đứng vững.
Hắn buông tay: “Sở Hà, đưa cô nương về phòng.”
Không cần.
Ta không chút do dự: “Các ngươi đi đi, không cần quản ta.”
Ta phải đi lấy bát, nếu không lát nữa trời sáng ta không có cách nào ăn nói với tú bà, thậm chí còn liên lụy Bão Thư bị phạt.
Bát đã được thay thế.
Tú bà kéo dài khuôn mặt hỏi ta: “Biết mình sai ở đâu chưa?”
Ta cẩn thận từng li từng tí: “Ta không nên đi quấy rầy sự thanh tĩnh của Nhị gia, lần sau không dám nữa.”
Ngón tay tú bà chọc vào trán ta: “Tôn phu nhân cũng chỉ dám đánh người, còn dám làm gì nữa? Xả giận xong là có thể đi, nhưng Nhị gia là ai? Nếu quấy rầy sự thanh tĩnh của ngài ấy, đừng nói là lấy mạng ngươi ra đền, mà cả Lệ Xuân Viện này cũng phải chôn cùng!”
Ta bĩu môi.
*Hắn rốt cuộc tôn quý đến mức nào, còn có thể không màng vương pháp sao?*
Nhưng ngẫm lại, vương pháp là cái gì? Trong mắt những kẻ quyền quý kia làm gì có vương pháp, giống như Tôn phu nhân đánh người kia, bà ta tùy ý đánh người thì sợ cái gì chứ?
Tri Hoan đến.
Tú bà nở nụ cười rạng rỡ: “Tổ tông, sao ngươi lại có thời gian qua đây?”
Tri Hoan cũng không cười: “Qua xem Khương Chỉ.”
Nha hoàn phía sau Tri Hoan bưng một chiếc hộp, bên trong đựng những chiếc bánh ngọt tinh xảo, được nàng bày từng đĩa lên bàn.
Tú bà vội vàng kéo ta lại: “Nha đầu này hôm qua không chọc Nhị gia phật ý chứ? Nó lỗ mãng, mới đến không hiểu quy củ.”
Tri Hoan nhạt giọng nói: “Nhị gia nếu không vui thì đã trực tiếp đuổi người rồi, làm gì còn quản chuyện bao đồng? Ma ma, là ngài nghĩ nhiều rồi.” Ánh mắt nàng rơi trên mặt ta, nhẹ nhàng thở dài: “Muội muội ở nhà cũng trạc tuổi này, nhìn thấy nàng liền nhớ tới muội muội trong nhà, ma ma, ta muốn ở cùng Khương Chỉ một lát.”
Tú bà lui ra ngoài.
Tri Hoan bảo ta ăn bánh ngọt.
Ta chưa từng thấy loại bánh nào tinh xảo như vậy, không nỡ ăn, chỉ nâng trong tay mà ngắm.
Từng lớp cánh hoa, sống động như thật.
Tri Hoan cười: “Nếu sau này ngươi muốn ăn thì cứ đến phòng ta, tỷ tỷ quản đủ.”
Nàng thật đẹp.
Đôi mắt hạnh long lanh.
Đôi môi đỏ mọng khẽ nhếch, toát ra phong tình khác biệt.
Ta nhìn đến ngẩn ngơ.
Đợi khi hoàn hồn, ta liền vội vàng nhét bánh vào miệng, muốn cắn một miếng, nhưng răng còn chưa chạm vào bánh, lại kéo ra hơn phân nửa, từng chút từng chút nhấm nháp.
Ăn ngấu nghiến sẽ không nếm ra mùi vị, ta sợ lãng phí đồ tốt như vậy.
Hai chúng ta câu được câu chăng trò chuyện, thấy ta ăn xong hai miếng bánh, nàng mới từ trong hộp bánh lấy ra một vật: “Nhị gia nói ngươi bị ngã, bảo ta mang thuốc đến cho ngươi.”
Ta vội vàng cảm tạ nàng.
Ánh mắt nàng rơi trên mặt ta, hồi lâu: “Khương Chỉ, sáng nay ngươi có nhìn thấy gì không?”
Cái gì?
Ta chẳng nhìn thấy gì cả, lúc đó tối đen như mực. Chẳng lẽ ở đó ngoài Nhị gia ra còn có người khác? Ta không nhìn thấy, thậm chí ta còn chưa nhìn rõ dung mạo của Nhị gia.
Ta mang vẻ mặt ngơ ngác.
Tri Hoan cười chuyển chủ đề: “Ngã ở đâu rồi? Có cần ta giúp ngươi bôi thuốc không?”
Không cần.
Bão Thư có thể giúp ta bôi thuốc.
Nói đi cũng phải nói lại, mông vẫn còn âm ỉ đau, đáng lẽ phải cảm tạ thuốc của Nhị gia.
Thuốc bôi đều, rồi xoa ra.
Vừa xót vừa đau, ta rên rỉ: “Bão Thư, ngươi nhẹ một chút, nhẹ một chút.”
Bão Thư không chịu: “Nếu không xoa tan máu bầm này thì không biết khi nào mới tiêu được, cô nương, ngài quá không cẩn thận rồi, lỡ như trầy da, để lại sẹo, ma ma sẽ càng tức giận hơn.”
Trời đất ơi.
Tổ tông của ta ơi, chỗ kín đáo như vậy làm gì có ai nhìn thấy.
Tay Bão Thư lại tăng thêm hai phần lực.
Trong mắt ta ngấn lệ.
Cuối cùng nàng cũng dừng tay, ta nằm sấp trên giường thở dốc: “Vẫn là Tri Hoan cô nương lợi hại, ma ma đều phải nhìn sắc mặt nàng mà hành sự.”
Bão Thư dọn dẹp đồ đạc: “Tri Hoan cô nương là hoa khôi của Lệ Xuân Viện, vốn là cây hái ra tiền, hơn nữa nàng lại bám vào Nhị gia, đương nhiên ngay cả ma ma cũng phải nể mặt nàng vài phần.”
Nhị gia?
Lại là Nhị gia?
Ta dùng tay chống cằm: “Bão Thư, Nhị gia này là người thế nào vậy? Sao lại lợi hại như thế?”
Bão Thư hạ thấp giọng: “Nhị gia là đích tử của đương kim Thánh thượng.”
Đích tử?
Thánh thượng?
Ta sợ hãi suýt chút nữa nhảy dựng lên từ trên giường.
Thảo nào, thảo nào Tôn phu nhân kia nhìn thấy Sở Hà liền sợ hãi bỏ chạy, cũng đúng, người ta mới là quý nhân danh chính ngôn thuận, ai dám đối đầu với ngài ấy chứ?
Ta đang suy nghĩ.
Bão Thư đột nhiên kéo tay áo ta: “Cô nương, ngài đây là bị thương ở đâu?”
Ta cúi đầu nhìn.
Chỗ tay áo có chút vết máu đã khô.
Cũng đúng, ta bị thương ở đâu? Sao lại không thấy đau chút nào nhỉ?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)
-250407.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
