Hôm nay chủ quán cũng có ở đây.
Lần trước ông gặp Lâm Bạch Du, cô gái này vô cùng sốt sắng tìm Tùy Khâm.
Nghe nói sau đó còn ồn ào vào hẳn bệnh viện.
Chủ tiệm là người có lòng dạ bao dung, vẻ ngoài phúc hậu, có tính cách hòa nhã, không có khách bèn tự ngồi ngoài cửa, hỏi Tùy Khâm: “Đây là bạn gái của cháu à?”Ông biết Tùy Khâm đã thành niên, nếu không cũng sẽ không mời anh đến làm thêm.
Tùy Khâm quay đầu lại: “Không phải ạ.
”Lâm Bạch Du ngồi trên bậc thềm, giòn giã nói: “Cháu là bạn học của cậu ấy, ngồi bên trên cậu ấy.
”Chủ quán nhớ về năm xưa: “Hồi trước đi học, bác rất thích túm tóc đuôi sam của bạn nữ bàn trước, lúc ấy còn không biết mình thích cô ấy…”Ông nói rất nhiều rồi lại quay về trên người bọn họ.
“Cố gắng quý trọng hiện tại nhé.
”Lâm Bạch Du: “! ”Tùy Khâm cầm menu, dừng lại trước mặt Lâm Bạch Du, đôi mắt đen láy nhìn chằm chằm vào cô: “Trên tai dính màu.
”Phía bên trên chỗ nối liền vành tai và dái tai trắng như tuyết của cô có dính một vệt màu xanh.
Có lẽ là lúc vẽ tranh không cẩn thận quệt vào, nhưng nét vẽ nguệch ngoạc tuỳ ý này, giống như đang đeo lên cho cô một chiếc khuyên tai ở sụn.
“Thật à?” Lâm Bạch Du định lôi gương ra.
“Ở đây.
Lâm Bạch Du soi gương tròn nhỏ vừa bấu vừa vò vừa xoa, màu sơn dầu có lau cũng không lau hết được.
Yết hầu Tùy Khâm hơi động đậy, nhìn động tác của cô, cụp mi xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


