Lực của Tùy Khâm không nhỏ, Lâm Bạch Du có thể cảm nhận rõ ràng.
Phản ứng duy nhất của cô là không ngờ Tùy Khâm lại chủ động yêu cầu.
Vì sao phải quan tâm ánh mắt của người khác, cô chỉ muốn lau nước cho Tùy Khâm mà thôi, hoàn toàn xứng đáng với người đứng thứ nhất.
Lâm Bạch Du kiên định nói: “Ai bảo tôi không làm.
”Cô lắc lư cổ tay, giành lại tự do.
Cũng không biết vì sao những người khác chạy xong đều mệt lử đến nỗi ngồi ở đó không động đậy, sao Tùy Khâm vẫn còn sức lực tóm cô nhỉ.
Tóc Tùy Khâm ướt nhẹp, mềm mại dính trên trán, Lâm Bạch Du rút giấy ra, rồi lại ngập ngừng, mỗi xíu thế này lau không khô được.
“Tinh Tinh, dùng cái này.
”Châu Mạt đi từ phía sau ra đưa một chiếc khăn bông.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)