Sáng thứ năm hôm ấy không có tiết tự học sáng, nhưng trong lớp vẫn có không ít bạn học đến sớm, tự giác tự học.
Lâm Bạch Du đặc biệt dậy muộn 15 phút, bởi vì Tùy Khâm thường ngày đến muộn khoảng 15 phút.
Liễu Phương biết hôm nay cô không cần đến sớm, có lòng dậy hấp sủi cảo, hỏi cô: “Con có thể ăn mấy cái?”Lâm Bạch Du nghĩ ngợi: “Năm cái ạ.
”Cô vạch ngón tay để tính thử.
Một miếng sủi cảo mẹ gói rất to, cô một lần ăn 5 cái là đủ, sức ăn của con trai chắc không ít, không biết 15 cái có đủ cho Tùy Khâm ăn không.
Liễu Phương: ?Lâm Bạch Du mở đôi mắt sáng long lanh nhìn bà: “Con mang đi chia cho các bạn học, sủi cảo mẹ con làm đỉnh nhất trên đời.
”Liễu Phương ngại ngùng: “Ra ngoài không được nói như thế đâu đấy.
”Lâm Bạch Du mỉm cười: “Con cũng đâu có nói dối đâu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)