Ngày hôm sau, Lâm Bạch Du thấy Tần Bắc Bắc đổi sang một chiếc mũ mới.
Hôm nay cô ấy đội mũ vành nhỏ, che gương mặt nhỏ nhắn ở bên dưới, nếu cô ấy cúi đầu, thoạt nhìn sẽ không biết là cô ấy.
Lúc Phương Vân Kỳ nhìn thấy thì sững một lúc, còn tưởng là bạn học lớp khác: “Bạn học, chủ chỗ ngồi này của cậu nóng nảy lắm, cẩn thận cậu ấy nổi giận.
”“Phương Vân Kỳ!” Tần Bắc Bắc quay đầu lại: “Tôi nóng nảy?”“??”Phương Vân Kỳ biết kẻ thức thời là trang tuấn kiệt, lập tức phủ nhận lời mình vừa nói: “Cậu nghe nhầm rồi, tôi nói người phía sau cậu ấy cơ.
”Những lúc thế này, anh em dùng để che đậy.
Tùy Khâm chỉ lười nhác nhìn một cái, không thèm để ý đến cậu.
Tuỳ Khâm gật đầu: “Nhìn thấy rồi.
”Lâm Bạch Du nói: “Cậu có mơ đẹp không?”Tuỳ Khâm hỏi thẳng: “Đối với cậu, thế nào mới gọi là mơ đẹp?”Lâm Bạch Du à một tiếng: “Cái này thì nói như nào nhỉ, lúc mơ thấy là biết mơ đẹp hay ác mộng rồi, tốt hay xấu, ngầm hiểu.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

