“Bạn nam thì chơi trốn tìm, bạn nữ thích nhảy dây thun.”
“Còn ta có thể chơi gì? Có thể chơi trò chơi thật kh.ủng bố!”
“Xoẹt xoẹt xoẹt, người một nhà ngăn nắp gọn gàng, treo trên quạt trần quay một vòng, quay đi quay lại quay một vòng, một người đều không thể thiếu.”
Tiếng ca lạnh lẽo văng vẳng ở hành lang, nghe đến rợn người.
Hứa Thành nói với mọi người một cách nghiêm trang: “Tôi cảm thấy, bài hát này ám chỉ cách chúng ta chết, mọi người thấy sao?”
Mọi người:....
Cậu tiết lộ luôn kết phim như vậy, còn quay cái lông gì nữa.
Có lẽ mọi diễn viên đều từng có mơ ước được thỏa sức thể hiện kỹ thuật diễn xuất, tự do phát huy sở trường của mình, nhưng họ chắc chắn sẽ không nguyện ý...Thể hiện ở phim kinh dị.
Trong lòng Nại Nại tò mò, vòng đi vòng lại lâu như vậy, nhưng chưa thấy một diễn viên quần chúng nào. Song ngẫm lại, phim kinh dị chẳng phải đều như vậy sao, ngay từ đầu tạo dựng bầu không khí u ám, đáng sợ, chờ đến cuối mới lộ diện hù dọa mọi người.
Nại Nại nhìn sắc mặt tái nhợt cô ấy, hẳn là...Bị dọa sợ thật rồi.
Hình thức quay phim như này của đạo diễn thực sự hiếm thấy, hù dọa khán giả thì thôi, đây còn hù dọa cả diễn viên đóng phim.
Giọng nói u ám của cô bé truyền đến: “Nếu các ngươi muốn rời đi, thì phải chơi trò chơi kinh dị với ta!”
Nại Nại hỏi: “Ngươi muốn chơi trò gì?”
Cô bé: “Chúng ta chơi trò trốn tìm, ta đếm đến 10, các ngươi đi trốn, trốn cho kỹ đừng để ta tìm được nha.”
Nại Nại: “Vậy nếu để ngươi tìm được thì sao?”
Cô bé: “Để ta tìm thấy, thì hãy vĩnh viễn ở lại đây với ta đi!”
Nại Nại: “Chúng ta phải trốn ở đâu, để mi không tìm được?”
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


-495035.jpg&w=256&q=75)