Sáng sớm hôm sau, Nại Nại gặp Cố Duật Ninh ở phim trường.
Anh mặc bộ trang phục mà Cố Bình Sinh mặc hôm qua, đội mũ lưỡi trai, vành mũ cụp rất thấp, đôi mắt bị che trong bóng tối.
Điểm khác biệt lớn nhất giữa anh và Cố Bình Sinh chính là đôi mắt.
Đôi mắt có thể bộc lộ tâm tính của một người, nên dù có là sinh đôi thì chỉ cần ánh mắt khác nhau vẫn rất dễ phân biệt.
Ánh mắt Cố Bình Sinh rất trong suốt, vừa thấy đã biết là người ruột để ngoài da, rất hồn nhiên.
Nhưng Cố Duật Ninh thì khác... Mắt anh thâm thúy tựa như hồ nước phẳng lặng, không một gợn sóng.
Mũ lưỡi trai che đi đôi mắt anh, mặc thêm bộ trang phục màu đen basic và đi giày thể thao, từ xa nhìn lại thật đúng là rất giống Cố Bình Sinh.
Dung Khả Nhi và Lý Kim Giao liếc trộm anh vài lần, lời đồn bên ngoài thực sự không sai, Cố Duật Ninh còn soái khí hơn vài lần so với Cố Bình Sinh, hoàn toàn không phải là phóng đại.
Mấy vai phụ khác cũng không ngờ tới, một ngày kia lại có thểđóng phim chung với Cố Duật Ninh, tâm trạng bắt đầu hồi hộp.
Khung cảnh của trường học bỏ hoang rất chân thật, cửa sắt cũ nát rỉ sắt, sân thể chất rơi đầy lá ngô đồng, còn có mặt tường phía ngoài phủ đầy dây leo, gió to thổi đến khiến những cánh cửa cũ kĩ kêu lên kẽo kẹt.
Tiền đạo nhìn dàn diễn viên đang vô cùng bình tĩnh, cố ý nhuộm đẫm không khí kh ủng bố, nói: “Đây là một trường tiểu học đã bỏ hoang rất nhiều năm, cảnh vật cơ bản không có sự thay đổi, đều là chân thực.”
Nại Nại tò mò hỏi: “Nơi này cách trấn nhỏ không xa, cảnh vật cũng không tệ lắm, vì sao lại bị bỏ hoang?”
Đạo diễn thần bí nói: “Nghe người dân trên trấn nói, buổi tối đôi khi sẽ nghe thấy tiếng khóc, hình như thật sự có quỷ.”
Nại Nại:...
Ai bảo nhiều lời làm gì, cố ý cho đạo diễn cơ hội hù dọa cô sao!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-593460.png&w=256&q=75)


