Tịch Diễn là chủ tịch ban thiết kế của tập đoàn Lair, đồng thời là một trong những cổ đông lớn nhất của tập đoàn Lair, bởi vậy anh ta hoàn toàn có quyền quyết định minh tinh nào sẽ là người đại diện.
Với nghệ sĩ được chọn, anh cực kỳ khắt khe, không quan tâm địa vị của đối phương lớn đến đâu, chỉ chọn người thích hợp với sản phẩm của mình, thậm chí có vài lần mạo hiểm dùng người mới hoàn toàn.
Bởi vậy, trong giới lưu hành câu nói: được chọn làm đại ngôn cho Lair, thực lực chưa đủ, quan trọng là may mắn.
Dương Gia Văn chỉ tốn thời gian nửa ngày để tìm hiểu toàn bộ thông tin về Tịch Diễn.
“Anh ta sinh hoạt rất đơn điệu, không hay đến công ty, phần lớn thời gian đều ở phòng làm việc cá nhân, thêm nữa do thời gian thiết kế nên rất ít ra ngoài, việc ăn uống chủ yếu là gọi đồ online.”
Dương Gia Văn lấy chiếc mũ nhỏ màu vàng đội trên đầuNại Nại: “Nên là, biện pháp duy nhất giúp em tiếp cận hắn mà không bị paparazzi phát hiện, chính là đóng giả thành nhân viên giao hàng, đưa đồ ăn đến cho vị thiết kế sư trạch nam (chỉ thích ở nhà) này.”
Nại Nại mặc áo khoác màu vàng, đội thêm chiếc mũ vàng, đứng trước mặt Dương Gia Văn và Nhiễm Minh Nguyệt, nhìn họ với đôi mắt đen lấp lánh.
Chính xác là tạo hình của một tiểu muội muội giao cơm hộp.
Nhiễm Minh Nguyệt lộ vẻ mặt tươi cười, duỗi tay túm mũ vàng nhỏ trên đầu Nại Nại: “Nại Nại cô cũng đáng yêu quá đi!!”
“Như này có được không?” Nại Nại hơi hoài nghi: ”Nhưng mà, làm sao chúng ta biết khi nào anh ta gọi và đặt đồ ăn ở quán nào?”
Dương Gia Văn mở máy tính ra, đánh lạch cạch vài cái, nói: “Anh đã hack điện thoại hắn, theo dõi ứng dụng đặt đồ ăn trên đó, chỉ cần hắn đặt đơn, thông tin đơn hàng sẽ bị chặn lại với chủ quán, đồng thời phương thức liên hệ, địa chỉ và món ăn sẽ gửi đến máy tính của anh.”
Nại Nại nghẹn họng, nhìn trân trối mà nghe, ngơ ngác vỗ tay: “Quá...lợi hại rồi.”
Một phần cơm chiên cá thu đao* Nhật, một chai rượu gạo.
(*) Hay còn gọi là cá Sanma.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



