Nại Nại hưng phấn gửi ảnh cho Dương Gia văn: “Anh xem hai người này, bọn họ giống nhau chứ nhỉ.”
Dương Gia Văn nhìn ảnh chụp với ánh mắt cực kỳ phức tạp, một bức là Cố Duật Ninh nhảy lên ném bóng rổ, một bức khác là chân dung một thiếu niên, mặc chiếc áo sơ mi trắng sạch sẽ thoải mái, khóe môi mỉm cười hướng về phía mặt trời.
Một là thiếu niên ngây ngô, một là đàn ông thành thục ổn trọng....
Nhưng bởi vì chênh lệch tuổi tác cho nên diện mạo của hai người nhìn có cảm giác giống thật mà lại là giả, nói giống thì lại không giống, nói không giống.....thì gương mặt này đúng thật có chút hao hao.
Có vẻ Nại Nại đang rất nóng lòng trong lúc Dương Gia Văn mở laptop, “Bọn họ giống nhỉ.”
Khóe miệng Nại Nại giật giật: “Anh, anh chắc chắn? Anh nhìn kỹ lần nữa đi mà.”
Dương Gia Văn là người cộc lốc, dù sao cũng chỉ có hai chữ: “Không giống!”
Thấy hắn khẳng định như thế, Nại Nại cũng bị ảnh hưởng, cúi đầu cẩn thận so sánh hai bức ảnh, lải nhải: “Em cảm thấy rất giống mà, là ảo giác của em sao.”
“Ai nha, mặc kệ.” Nại Nại nói với Dương Gia Văn: “Anh dùng phần mềm công nghệ cao kia đi, giúp em so sánh đặc điểm diện mạo của hai người này, chắc chắn máy tính sẽ không nhận sai.”
Dương Gia Văn bình tĩnh mở máy tính, tải hai bức ảnh lên phần mềm, sau đó lại bùm bùm bùm gõ một chuỗi code mà Nại Nại không hiểu, cuối cùng phần mềm bắt đầu phân tích khuôn mặt hai người.
5%, 35%, 78%, 100%.......
Theo tiến độ chậm rãi chạy đầy thanh, lòng Nại Nại cũng khẩn trương theo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



