Cô khẽ lẩm bẩm.
"Vẫn nên uống chút gì đó giải rượu đi."
Tay cô chuẩn bị chuyển động thì Chu Thận Chi liền buông tay cô ra. Anh rút chiếc cà vạt rồi nói: "Điềm Điềm, em đi ngủ đi, anh không sao thật mà."
Lòng bàn tay và mu bàn tay của cô.
Đều đang nóng ran.
Thẩm Điềm đưa tay lấy điện thoại trên bàn trà rồi nhìn sang phía anh.
"Anh nằm im đây nhé."
Sau khi Chu Thận Chi kéo chiếc cà vạt xuống, dường như dễ chịu hơn nhiều. Anh bị cô liếc nhìn một cái bèn nhướng mày.
Thẩm Điềm một bên cầm điện thoại gọi cho Trịnh Tú Vân, một bên thì đi sang nơi khác lấy nước, sau khi lấy được một ly nước ấm cô đặt trên bàn trà trước mặt anh.
Chỉ vài giây như vậy mà chiếc cà vạt của anh cũng rơi hẳn xuống sàn.
Thẩm Điềm cúi người xuống nhặt lên, đi qua tiện tay treo lên giá quần áo.
Trịnh Tú Vân đã bắt máy.
Bà ở đầu dây bên kia hỏi cô: "Chuyện gì?"
Thẩm Điềm nghe thấy ngữ khí của mẹ có chút hung hăng, khó chịu.
Cô đáp: "Mẹ ơi, canh giải rượu làm như thế nào ạ?"
Trịnh Tú Vân đầu dây bên kia khựng lại một lúc.
"Nó say rồi à?"
Thẩm Điềm dạ đáp.
Trịnh Tú Vân: "Say thì đi ngủ một giấc thôi."
Thẩm Điềm bất lực trợn mắt.
Cô có chút dỗi: "Mẹ!"
Trình Tú Vân hừ một tiếng, nói: "Mẹ cũng đâu có biết, con hỏi ba con thử xem. Cũng may là tủ lạnh của bây mấy hôm trước cũng mua được nhiều thứ, bằng không thì nửa đêm nửa hôm thế này, con tính xuống lầu tìm mua nguyên liệu à?"
Thẩm Điềm: "Vậy thì chắc là không đâu ạ, con cố hết sức là được."
"Xời." Trịnh Tú Vân ở đầu dây bên kia tỏ vẻ hơi khó chịu, một lát sau, bà gửi cho Thẩm Điềm một phần nguyên liệu. Nói là canh giải rượu chi bằng nói là làm ấm bao tử thì hơn.
Dù sao bọn họ uống toàn là rượu mạnh.
Ngay lúc này cô đứng bên cạnh giá mắc quần áo để nghe ba mẹ nói nguyên liệu để nấu. Cô từ nhà hàng về cũng đã thay ra bộ quần áo đi kính rượu, cô mặc một chiếc váy màu trắng mà mấy hôm trước đi mua cùng với Trịnh Tú Vân. Chiếc váy này là kiểu dáng của áo sơ mi dài, trên eo có cột một sợi dây. Trong phòng khách ánh đèn có chút ảm đạm, cô mang chiếc dép lê đứng ở đấy, tóc thì cột đuôi ngựa thấp có chút rối.
Giọng nói của cô mềm nhẹ.
Vô cùng nhỏ tiếng.
Rồi ngồi dậy.
Ánh sáng của phòng bếp thì sáng hơn hẳn. Thẩm Điềm mở tủ lạnh ra, ngẩng đầu lên tìm kiếm nguyên liệu.
Gương mặt mộc cùng chiếc cằm nhọn, hàng mi cong dài, khẽ chớp mắt, chiếc cổ cô trắng nõn.
Chu Thận Chi tựa vào cửa phòng bếp, xoa xoa thái dương rồi đưa ánh mắt nhìn về phía cô.
Vốn dĩ muốn nói để anh làm cho.
Nhưng khi nhìn thấy cô cắn chặt môi nhướng chân lấy miếng đậu phụ xuống.
Anh ti hí mắt.
Không nói gì nữa.
Thẩm Điềm lấy đồ xuống xong thì đặt toàn bộ chúng xuống bàn. Cô cẩn thận phân biệt từng món, sau đó tay chân luống cuống đi tìm dao và tấm thớt. Điệu bộ đó vừa nhìn cũng biết là chưa bao giờ xuống bếp.
Chu Thận Chi nhíu mày.
"Điềm Điềm."
"Hả?" Thẩm Điềm cầm con dao trên tay quay đầu.
Thì nhìn thấy người con trai ấy dáng vẻ uể oải khoanh tay dựa vào cửa, cô chớp chớp mắt.
Chu Thận Chi nhìn cô một lúc.
"Em mà để tay bị thương thì ngày mai anh sẽ bị bao vây đánh đấy."
Thẩm Điềm vừa nghe bèn mỉm cười: "Không sao, em sẽ cẩn thận."
Chu Thận Chi buông tay xuống rồi bước vào, anh đứng bên cạnh cô và cầm lấy dao từ trong tay cô, nói: "Cắt đồ để anh, còn em thì nấu nhưng em phải nghe anh đấy."
Tay cô đột nhiên trống trải.
Chỉ đành ngậm ngùi nhìn anh cắt đậu phụ thôi.
Sau khi anh đeo thêm chiếc nhẫn cưới thì bây giờ hai tay của anh đều có đeo nhẫn. Tay trái là chiếc nhẫn cưới, tay phải là chiếc nhẫn màu đen, ngón tay anh thon dài, đốt xương rõ nét, đeo nhẫn vào trông rất đẹp.
"Lấy chiếc nồi nhỏ số một." Giọng nói anh trầm thấp lên tiếng.
Thẩm Điềm vội đáp lời rồi nhanh chóng đi lấy chiếc nồi nhỏ bên kia. Phòng bếp của bọn họ đều do Thẩm Xương Minh sắp xếp cả, nồi, chén, muôi, thau đều có ký hiệu, vô cùng gọn gàng thuận tiện.
Thật ra những thứ này đều là vì lo cho cô con gái chưa từng xuống bếp lần nào của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
