Bên dưới khán đài mọi người được một tràng cười sảng khoái.
Thẩm Điềm vô thức vịn lấy tay áo của Trịnh Tú Vân.
"Mẹ!"
Tình huống như thế này!
Trịnh Tú Vân chỉ xoa nhẹ tay của cô con gái mình.
MC cũng cười hí hửng, chuyển mic sang trước mặt Chu Thận Chi, hỏi: "Tân lang nghĩ như thế nào?"
Chu Thận Chi khẽ nhếch môi.
Nhìn mẹ con của Thẩm Điềm.
"Nhạc mẫu nói chí phải, con sẽ nỗ lực nuôi sống bản thân và Điềm Điềm ạ."
"Wow..." Bên dưới khán đài nháo nhào thốt lên, MC cười nói: "Mẹ vợ cậu nghe được những lời này chắc cũng sẽ cảm thấy vui lắm đây."
Vành tai Thẩm Điềm lại nóng ran ửng đỏ.
Trịnh Tú Vân cầm chiếc mic, nói: "Vậy thì con cố lên."
MC lại bật cười.
Sau đó chiếc mic được chuyển đến cho Vu Mi ở bên cạnh với nụ cười vô cùng dịu dàng. Hôm nay Vu Mi cũng mặc một chiếc kỳ bào, chiếc váy này là được đặt may cùng với Trịnh Tú Vân. Mấy ngày gần đây, quan hệ giữa Vu Mi và Trịnh Tú Vân càng ngày càng tốt, chuyện này không liên quan đến bọn trẻ, chỉ đơn giản vì hai người vừa gặp như đã quen mà thôi. Bà ấy mỉm cười dịu dàng, nói: "Có một hôm con trai tôi nói với tôi rằng, người con gái mà con xem mắt là bạn học lớp 12 với con."
"Anh ta bảo rằng cửu biệt trùng phùng, kí ức đột nhiên trở nên rõ ràng hơn cả. Anh ta nhớ nhà cô gái ấy có một siêu thị rất lớn, cô gái ấy thích ăn kẹo cao su cầu vồng và rất thích cười."
"Thế nên, anh ta cảm thấy cô gái thích cười đều khiến cho người khác yêu mến."
"Anh ta nói rằng anh ta muốn kết hôn, mà người anh ta muốn kết hôn là cô gái tên Thẩm Điềm này đây!"
"Mẹ chúc phúc cho hai con, các con của mẹ."
Thẩm Điềm thoắt nhìn sang Chu Thận Chi.
Anh khẽ nhướng mày, giơ tay lên vào xoa nhẹ vào gáy của cô.
Thì ra.
Anh ấy nhớ được rất nhiều thứ.
Ngày tháng vẫn còn dài.
Người mà bạn thích nhớ được từng chút một về bạn.
Đó cũng là một kiểu yêu thích.
Khoé mắt cô ửng đỏ.
Thu tầm nhìn về bên dưới khán đài.
Mọi người bên dưới đều rất yên lặng, bàn của nhóm bạn thân cách sân khấu gần nhất. Những lời Vu Mi nói vô cùng cảm động khiến cho kí ức quãng thời gian cấp ba của bọn họ quay về.
Chợt giật mình bừng tỉnh.
Thì ra.
Bọn họ đã lớn hết rồi.
Thanh xuân niên thiếu ngày ấy.
Là một đi chẳng thể nào trở lại.
Đôi mắt Hoàng Đan Ni cũng ngấn lệ, Tào Lộ nhìn qua cậu ta, gương mặt tỏ rõ sự chán ghét. Mà Trần Ấp đang chơi lửa ở cách đó không xa chính là người mà Hoàng Đan Ni thích.
Nhưng sắc mặt của Trần Ấp lạnh lùng.
Lại rất giống như đang nhớ về một ai đấy.
Còn nét mặt của Tần Mạch thì trắng bệch.
Chiếc váy màu đỏ vốn sẽ tôn lên khí sắc của người mặc. Nhưng nét mặt Tần Mạch nhợt nhạt, chiếc váy ngược lại như đang nhấn chìm chủ nhân của nó. Cậu ta nhìn vào bàn tay kia của Chu Thận Chi đang nhẹ xoa lên sau gáy Thẩm Điềm.
Anh ấy có lẽ không yêu cô.
Nhưng lại đủ dịu dàng với cô.
Tất cả đều vì cậu ta quá đỗi giả vờ giả vịt.
Nếu cậu ta không như thế thì cũng chẳng đến lượt Thẩm Điềm.
"Mẹ Chu nói hay quá đi thôi." MC trông thấy cảm xúc của mọi người cũng từ từ trầm xuống, anh ấy nói: "Cảm ơn hai người mẹ của chúng ta, một người theo trường phái vui tính, một người thì theo trường phái dịu dàng nhỉ."
Mọi người bên dưới sân khấu lại bật cười.
MC nói với Trịnh Tú Vân và Vu Mi: "Hai mẹ có thể trở về vị trí của mình rồi ạ, tiếp theo chúng ta sẽ được chứng kiến màn trao nhẫn của tân lang và tân nương."
Bên dưới khán đài đều hò reo.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-593460.png&w=256&q=75)
