Quá trình bái sư không có khảo kiểm như tưởng tượng. Suốt buổi, Từ phu tử thần sắc thản nhiên, ít lời.
Thẩm Thanh Vân thầm lẩm bẩm. Học vấn của Từ phu tử có tốt như lời đồn bên ngoài hay không còn chưa nói, chỉ nhìn tính tình người này thôi, những ngày sau của cậu e là không dễ sống.
Bái sư xong, Từ bá đưa hai cha con về chỗ ở, dặn ngày mai có thể vào học đường học, thời gian còn lại tự thu xếp.
Tiễn Từ bá đi, hai cha con đứng trong phòng nhìn nhau.
“Cẩu Oa, chúng ta về nhà trước, mang chăn đệm tới.”
Thẩm Thanh Vân nghĩ tới sáng nay dậy sớm đi đường: “Cha, hay cha tự về lấy đi, con ở đây chờ.”
Tay chân cậu nhỏ xíu, theo về cũng chẳng giúp được gì, trái lại còn vướng víu.
Thẩm Trường Hà không yên tâm hỏi: “Một mình con ở đây được không?”
Nhiều tâm nhãn đến đâu cũng mới năm tuổi.
“Ở trong tư thục thì có chuyện gì được. Sau này con vốn cũng phải ở đây một mình mà.”
Thẩm Thanh Vân chẳng để tâm. Cậu đâu phải trẻ năm tuổi thật.
Thẩm Trường Hà nghĩ cũng đúng, hơn nữa đi một mình còn nhanh hơn.
Sau khi cha đi, Thẩm Thanh Vân rảnh rỗi bèn quyết định đi quanh làm quen địa bàn hoạt động sau này.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)