Khương Hành phản ứng rất nhanh, nghe câu này cô liền biết ba Khương cũng đang nằm viện, cô bèn giả vờ thút thít, lí nhí đáp với vẻ chột dạ: "Con thấy tin tức nên lo quá, phải chạy tới xem thế nào."
"Con ăn rồi, không sao đâu ạ. Tiết cuối là môn thể dục nên không ảnh hưởng đến việc học đâu. Đây là bình nước nóng con vừa xin chị y tá đấy ạ..."
Cô nói dối một cách trơn tru như thể đã chuẩn bị từ trước.
Mẹ Khương nghe xong thì vô cùng cảm động: "Cái con bé này thật là."
Khương Hành đi theo sau mẹ Khương, rồi cô bàng hoàng nhận ra ba mình vậy mà lại nằm ngay phòng bên cạnh.
"..." Đây đúng là cái duyên gì không biết nữa?
Lần này ba Khương bị thương khá nặng. Đối tượng là một tên tội phạm bị truy nã đặc biệt từ tỉnh ngoài tràn vào. Dạo gần đây vì vụ án biến thái cưỡng bức mà lòng người xôn xao, cảnh sát liền thắt chặt việc truy vết và tình cờ phát hiện ra tung tích của tên tội phạm này, ba Khương đã bị thương trong quá trình vây bắt hắn.
Sau khi trò chuyện với ba Khương một lúc, cô giả vờ chào tạm biệt để ra về. Vừa ra khỏi cửa, Khương Hành liền lén lút lẻn vào phòng bên cạnh. Cố Tu Hạc nhìn bộ dạng đó của cô, không nhịn được mà cảm thấy có chút dở khóc dở cười.
Khương Hành lấy hộp cơm từ trong cặp sách ra, hào hứng nói: "Ăn mau đi, cái này là mẹ tôi đặc biệt làm cho ba tôi đấy, bà nói món này rất tốt cho việc hồi phục vết thương."
Cố Tu Hạc cũng không khách sáo với cô, cầm đũa lên ăn ngay.
Khương Hành lấy thêm những thứ khác trong túi ra: "Khăn mặt với chậu nhỏ này là tôi mới mua chiều nay đấy, cậu dùng tạm đi nhé. Bây giờ tôi đi lấy cho cậu ít nước nóng."
"Được."
Cố Tu Hạc nhìn theo bóng dáng cô rời đi, cho đến khi cánh cửa đã trống không mà vẫn chưa nỡ thu hồi tầm mắt.
Người đàn ông ở giường bên cạnh thấy vậy liền bật cười trêu chọc: "Bạn gái nhỏ đấy à? Thật là chu đáo quá, còn biết chăm sóc người khác hơn cả vợ tôi nữa, nhóc con cậu đúng là có phúc đấy."
Cố Tu Hạc đang ăn cơm không lên tiếng đáp lại, thế nhưng khóe miệng cậu lại khẽ cong lên.
......Khương Hành ngày nào cũng đến bệnh viện.
Sáng và trưa cô còn tranh thủ mua đồ ăn bên ngoài mang tới cho Cố Tu Hạc. Cạnh bệnh viện có rất nhiều hàng quán nên việc mua bán cũng không mấy khó khăn, chỉ có điều việc phải né tránh ba mẹ Khương khiến cô cảm thấy khá mệt mỏi.
Có lần mẹ Khương tình cờ thấy Khương Hành đến bệnh viện vào buổi sáng nên cảm thấy vô cùng kỳ lạ. Vì không thấy con gái vào phòng bệnh nên bà đã kể lại chuyện này với ba Khương, nào ngờ ông nghe xong lại cảm động đến mức rơi nước mắt. Ông cứ ngỡ con gái vì quá lo lắng cho mình nên mới làm vậy, trong đầu ông đã sớm vẽ ra viễn cảnh cô con gái ngoan ngoãn mềm mại của mình đang len lén nhìn ông qua khe cửa với vẻ mặt đầy đáng thương.
Con gái mà, tâm tư lúc nào chẳng nhạy cảm hơn một chút.
Mẹ Khương nghe xong thì vừa cảm động lại vừa xót xa. Bà luôn cảm thấy do hai vợ chồng quá bận rộn nên đã bỏ bê con cái, khiến cô không có cảm giác an toàn.
Cơm nước ở bệnh viện vốn đắt đỏ nên mỗi khi mẹ Khương về nhà nấu cơm cho ba Khương vào buổi tối, Khương Hành lại theo thói quen bớt xén ra một ít để mang cho Cố Tu Hạc.
Ăn nhiều lần nên ba Khương cũng bắt đầu nhận ra điều bất thường, ông thắc mắc: "Dạo này sao mẹ con nấu ít cơm thế nhỉ?"
Khương Hành vẫn giữ vẻ mặt điềm nhiên đáp lại: "Mẹ nói không được ăn quá nhiều vì sẽ khó tiêu ạ."
Đúng lúc cô vừa dứt lời thì Cố Tu Hạc cũng vừa đi ngang qua cửa.
"......"
Cậu biết cô đang ở phòng bên cạnh nên mới chủ động ra ngoài đi dạo một lát.
Hai người chạm mắt nhau, Khương Hành tinh nghịch nháy mắt với cậu một cái.
Cố Tu Hạc không tự nhiên mà quay mặt đi, cảm thấy gương mặt mình có chút nóng bừng.
Lúc nãy cậu đã ăn khá nhiều.
Tuy nhiên hôm nay không khí ở bệnh viện có chút khác lạ.
Mục Cảnh Sơ đã đến, đi cùng với cậu ta còn có cả chú và thím của Cố Tu Hạc.
Không biết Mục Cảnh Sơ đã nói những gì, mà hai vợ chồng họ dù sầm mặt nhưng vẫn mua đồ ăn thức uống tới, thậm chí còn hứa sẽ chi trả viện phí cho cậu.
Khương Hành thấy Mục Cảnh Sơ xuất hiện, cảm thấy có điềm chẳng lành nên vội chạy tới đứng nép ở cửa nghe lén.
Bên trong phòng bệnh, Cố Tu Hạc không nói lời nào mà chỉ im lặng cúi đầu.
Thấy cậu trưng ra bộ dạng như khúc gỗ như vậy, hai vợ chồng kia lộ rõ vẻ khinh thường. Thế nhưng vì nể mặt Mục Cảnh Sơ nên họ không dám nói gì nhiều, ngược lại còn giả vờ hỏi han: "Con bé Tiểu Quyên chắc là bị dọa sợ rồi nên cũng không dám nói gì với bọn chú. Khi nào thì cháu mới được xuất viện đây?"
Khương Hành lén lút đứng ở cửa quan sát, ba Khương thấy vậy liền ngạc nhiên hỏi: "Con đang làm gì đấy?"
Đoạn sau đó Khương Hành không nghe được nữa.
….
Trước khi rời đi, cô rẽ qua phòng bên cạnh một lát. Nhìn Cố Tu Hạc đang ngồi trên giường đọc sách, cô nhỏ giọng hỏi: "Cậu không sao chứ?"
Cố Tu Hạc ngẩng đầu nhìn cô rồi ngắn gọn đáp lại hai chữ: "Cũng ổn."
Gương mặt cậu không lộ ra cảm xúc gì nên cô cũng chẳng biết ý cậu là thế nào.
Khương Hành thấy vậy cũng không hỏi thêm nữa.
Nhìn dáng vẻ đó của cô, Cố Tu Hạc không nhịn được mà bật cười thành tiếng.
Cậu dường như rất thích ngắm nhìn vẻ mặt vừa tức giận vì bị mình trêu chọc, nhưng cuối cùng vẫn dịu dàng bao dung của cô.
Ngày hôm sau là thứ Sáu, mẹ Khương có ca phẫu thuật nên cả sáng lẫn trưa đều không đến phòng bệnh. Ba Khương thấy vậy thì có chút không vui, ông lén lút phàn nàn: "Mẹ con đúng là thật vô tình mà."
Khương Hành liền đáp trả một câu: "Con sẽ mách lại với mẹ cho xem."
"Cái con bé này..."
Khương Hành chẳng hề sợ ông mà còn đưa tay ra xin tiền, ba Khương bực mình hỏi: "Sao lại xin tiền nữa rồi?"
"Ngày nào ba cũng ăn khỏe như thế, ba tưởng mua thịt không tốn tiền chắc?"
Ba Khương trừng mắt nhìn cô một cái rồi xoay người đi lấy điện thoại.
Thấy ba Khương chuyển tiền cho mình, Khương Hành lại bắt đầu than nghèo kể khổ: "Lần trước con thi đứng thứ hai, bố mẹ các bạn khác đều đến dự, chỉ có hai người là không thôi. Bây giờ ba bị thương, con lại phải chạy đôn chạy đáo chăm sóc, ba phải làm người lương thiện một chút đi chứ."
"......" Con gái ở tuổi nổi loạn đúng là biết cách làm người ta tức chết mà.
Tay ba Khương run lên, cuối cùng ông cũng chuyển cho cô năm trăm tệ rồi vẫy vẫy tay đuổi khéo: "Mau đi đi, ba muốn ngủ rồi, nhìn thấy con là ba lại thấy phiền."
Khương Hành đắc ý mỉm cười.
Bệnh nhân ở giường bên cạnh thấy vậy cũng cười theo, không quên khen ba Khương thật có phúc khi có cô con gái như vậy.
Khương Hành giả vờ đi ra ngoài rồi sau đó lẻn sang phòng bên cạnh.
Cố Tu Hạc đang ngồi trên giường uống canh. Trưa nay Khương Hành mang canh cừu cho cậu, đây là món mẹ Khương đã hầm từ sáng sớm trước khi đi, ngoài ra còn có mấy cái bánh bao nhân thịt thật lớn nữa. Tay nghề của mẹ Khương rất tốt nên chỉ sau vài ngày, sắc mặt của Cố Tu Hạc đã hồng hào hơn hẳn.
Khương Hành ngồi xuống cạnh giường, tiện tay lấy một quả quýt mình mua để ăn.
Đúng lúc cô định lên tiếng thì lại thấy Mục Cảnh Sơ từ bên ngoài bước vào.
Cậu ta đang xách theo một ít trái cây và đồ ăn đã được đóng gói sẵn.
Theo bản năng, Khương Hành quay sang nhìn Cố Tu Hạc, chỉ thấy cậu vẫn đang cúi đầu chuyên tâm uống canh với vẻ mặt vô cùng nghiêm túc. Nếu ai không biết thì chắc hẳn sẽ nghĩ thứ cậu đang uống là sơn hào hải vị gì đó quý giá lắm.
Mục Cảnh Sơ cũng nhìn thấy cô, bước chân vào phòng thoáng khựng lại.
Chẳng rõ là vì tâm lý gì hoặc có lẽ do đại não còn chưa kịp phản ứng mà tay cô đã nhanh hơn não, cô bóc một múi quýt rồi đưa tới tận miệng Cố Tu Hạc.
Đối phương dường như sững lại một chút rồi kinh ngạc ngẩng đầu nhìn cô.
Khương Hành lập tức nhận ra hành động của mình, trong lòng thầm khen mình nhanh trí. Cô cong mắt cười rồi vội vàng nói: "Uống canh nhiều cũng ngấy lắm, nào, ăn miếng quýt cho thanh giọng."
Giọng nói của cô không chỉ dịu dàng hơn bình thường vài phần mà còn chứa đựng sự quan tâm rõ rệt.
Cố Tu Hạc nhìn cô rồi ngoan ngoãn há miệng ăn.
Cánh môi cậu khẽ chạm vào đầu ngón tay cô, khiến cậu có chút không tự nhiên. Cậu vội vàng cụp mắt xuống để che giấu đi những cảm xúc khác lạ trong đáy mắt mình.
Chứng kiến cảnh tượng đó, sắc mặt Mục Cảnh Sơ đứng ở cửa bỗng trở nên vô cùng khó coi.
Cố Tu Hạc dường như cũng nhận ra điều gì đó, cậu liếc mắt nhìn ra phía cửa. Khi thấy người đến là ai, gương mặt cậu bỗng chốc lạnh lùng hẳn đi, như thể vừa nhớ ra chuyện gì đó.
Chỉ có Khương Hành là vẫn tươi cười rạng rỡ, cô đút cho cậu ăn liền tù tì ba múi quýt. Sau khi ăn xong, cô còn ân cần lấy giấy lau miệng cho cậu, dáng vẻ vô cùng chu đáo.
Mục Cảnh Sơ đặt đồ xuống rồi quay lưng bỏ đi.
Cậu ta không nói bất cứ lời nào.
Ngay khi người vừa đi khuất, vẻ mặt Cố Tu Hạc lập tức trầm xuống. Cậu nhìn cô với ánh mắt không rõ ý vị rồi hỏi: "Cậu thật sự không thích cậu ta sao?"
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 



