Đúng lúc này, chiếc loa phóng thanh bên ngoài vang lên: "Sau đây xin mời tiết mục nhảy hiện đại sôi động đến từ lớp 11-2."
Tiếng nhạc rộn rã bắt đầu nổi lên.
Cố Tu Hạc quay đầu lại nhìn cô, đôi môi cậu mấp máy như muốn nói điều gì đó.
Khương Hành bị vẻ mặt của cậu ấy làm cho buồn cười, cô nháy mắt, cố tình nói: "Cậu không đi thì tôi cũng chẳng đi nữa, tôi muốn ở lại đây với cậu."
Nói xong cô còn huých nhẹ vào cánh tay cậu, mặt dày hỏi: "Thế nào, tôi đối với cậu có tốt không?"
Cố Tu Hạc nhìn cô thật sâu mà không nói lời nào, sau đó lặng lẽ quay đầu lại.
Chỉ có bàn tay đang cầm bút của cậu là khựng lại rất lâu, mãi mà không viết nổi một chữ nào.
Khương Hành mỉm cười, thầm nghĩ cậu trông cũng thật đáng yêu.
......Trời càng lúc càng lạnh, mọi người đều đã khoác lên mình những chiếc áo bông dày cộp.
Cuối tuần vừa rồi, thành phố còn đón trận tuyết đầu mùa.
Khương Hành vốn rất sợ lạnh. Hàng ngày cô không chỉ quấn mình trong chiếc áo phao dày sụ, mà còn mua thêm cả túi sưởi cắm điện và một tấm chăn lông xù xì.
Vừa tan học là cô sẽ chạy ngay đi tranh chỗ cắm điện. Nhưng dù đã chuẩn bị kỹ như vậy, lúc ngủ trưa cô vẫn cảm thấy rét run.
Trái lại, Cố Tu Hạc chỉ mặc một chiếc áo bông đen đơn giản mà vẫn có thể chịu đựng được. Có lần Khương Hành nhìn thấy, bên trong cậu ấy thậm chí còn chẳng mặc thêm một chiếc áo len nào.
May mà chăn của Khương Hành đủ lớn, nên buổi trưa lúc ngủ cô liền kéo cậu ấy đắp chung luôn. Tấm chăn màu hồng phấn trùm lên đầu hai người, tạo nên một khung cảnh hài hước đến lạ lùng.
Gần đến cuối năm, nhiều người đi làm ăn xa lục tục trở về, khiến cho tình hình an ninh trong thành phố những ngày này có chút bất ổn.
Sáng sớm lúc Khương Hành chuẩn bị đi học, ba Khương đã cẩn thận dặn dò: "Tan học thì về nhà ngay, đi đứng thì nhớ đi xe buýt, đừng có la cà bên ngoài. Dạo này bên ngoài hơi loạn, con phải chú ý một chút."
Mẹ Khương cũng lo lắng nhìn cô một cái: "Trên đường đi nhớ cảnh giác, có chuyện gì thì cố gắng đi cùng các bạn trong lớp."
Khương Hành nghe những lời này đến mòn tai nên cứ liên tục gật đầu, nhưng thực chất cô lại chẳng hề để tâm. Mãi đến khi tới trường và nghe ngóng được vài thông tin, cô mới nhận ra có điều gì đó không ổn.
Trần Tuyết nói với cô: "Ba cậu không kể gì sao? Dạo này trong thành phố xuất hiện mấy vụ cưỡng bức, đã có mấy cô gái gặp nạn rồi đấy, tối qua còn lên cả bản tin thời sự nữa."
"..." Cô vốn dĩ chẳng bao giờ xem tivi.
Trần Tuyết nhìn bộ dạng ngơ ngác của cô thì biết ngay cô chẳng hay biết gì, liền tỏ vẻ cạn lời: "Chuyện lớn thế này mà cậu cũng không biết à? Gần đây nguy hiểm lắm, đầu tiên là một nữ sinh Trường nghề gặp chuyện, sau đó là một bạn nữ ở Trường Trung học số 7. Nghe nói trước đó còn có một nhân viên ngân hàng nữa, tất cả đều bị hại trên đường về nhà vào buổi tối. Đó mới chỉ là những vụ công khai thôi, thực tế chắc chắn còn nhiều hơn nữa. Có người vì sợ mất mặt nên không dám báo cảnh sát, tóm lại là tên biến thái đó hiện giờ chuyên nhắm vào nữ sinh, có lẽ vì họ dễ ra tay hơn."
"Làm tớ chẳng dám về nhà luôn, ba mẹ bắt tớ dạo này phải ở lại nội trú."
Khương Hành bỗng nhớ ra, dường như trong nguyên tác cũng có tình tiết này. Nhưng đó là chuyện xảy ra trong cuốn sách của "Khương Hành" và Tạ Sầm. Khi đó "Khương Hành" vô tình đụng độ tên biến thái, chính Tạ Sầm đã kịp thời lao đến cứu cô.
Bây giờ cô không đi bar với Tạ Sầm, càng không cãi nhau rồi giận dỗi một mình đi bộ về lúc nửa đêm, thế nên cô mới không hề nhớ tới chuyện này.
Điều cô luôn ghi nhớ gần đây là, dường như trong khoảng thời gian này Cố Tu Hạc sẽ bị thương. Chú thím của cậu có một trai một gái, cô con gái lớn đang học ở Trường nghề và là một kẻ bất hảo, thường xuyên tụ tập đàn đúm bên ngoài không chịu về nhà. Cô ta gặp phải kẻ xấu trên đường, đúng lúc Cố Tu Hạc đi làm thêm về ngang qua bắt gặp.
Cuối cùng Cố Tu Hạc đã đánh đuổi được kẻ xấu nhưng bản thân lại bị thương. Cậu không những không nhận được một lời cảm ơn, mà còn phải một mình nằm viện và tự chi trả viện phí. Đứa em họ ăn cháo đá bát kia thậm chí còn chẳng thèm tới thăm cậu lấy một lần.
Mặc dù sau đó Mục Cảnh Sơ đã thay cậu báo thù, nhưng chuyện này vẫn khiến người ta cảm thấy xót xa.
Cô không biết liệu hai cuốn sách này có mối liên hệ nào ở đây không, nhưng điều cô quan tâm hơn là sau vụ việc này, thái độ của Cố Tu Hạc đối với Mục Cảnh Sơ đã dịu đi phần nào. Không hẳn là chấp nhận lòng tốt của cậu ta, mà là không còn lạnh lùng bài xích nữa, chỉ coi cậu ta như một người bạn học bình thường.
Khương Hành tuyệt đối không cho phép chuyện đó xảy ra!
Trước đây cô làm vậy phần lớn là để hoàn thành nhiệm vụ, tìm mọi cách ngăn cách hai người họ. Nhưng sau một thời gian dài tiếp xúc với Cố Tu Hạc, trái tim cô đã bắt đầu thiên vị, cô mong cậu sẽ có một kết cục tốt đẹp hơn.
Thân thế của Mục Cảnh Sơ rất phức tạp, nếu Cố Tu Hạc ở bên cạnh cậu ta, những đau khổ mà cậu phải trải qua sau này chắc chắn sẽ không ít hơn "Khương Hành". Cậu vốn đã đủ bất hạnh rồi, không nên tiếp tục rơi vào thảm cảnh như vậy nữa.
Tất nhiên, nếu hai người họ vẫn tìm đến với nhau, cô cũng chỉ biết chúc phúc, hy vọng lúc đó cô có thể dùng sức lực nhỏ bé của mình để giúp đỡ cậu, ít nhất là để cậu được sống tiếp.
Nghĩ đến đây, Khương Hành không khỏi đau đầu, cảm thấy trọng trách trên vai mình thật nặng nề.
Nhưng điều khiến Khương Hành bất ngờ là, chuyện không may của Cố Tu Hạc lại ập đến nhanh như vậy.
Sáng sớm nay cậu đã không đến lớp.
Mấy ngày qua, Khương Hành luôn nhắc nhở cậu khi về đến nhà phải báo bình an cho cô. Dù cậu có chút không kiên nhẫn nhưng vẫn luôn làm theo, cứ đúng tám giờ rưỡi là gửi tin nhắn cho cô. Tối qua cậu cũng có gửi, chỉ là hơi muộn một chút.
Nhìn tình hình hiện tại, rõ ràng là đã xảy ra chuyện rồi.
Quả nhiên khi Khương Hành hết tiết tìm gặp Giáo viên chủ nhiệm, thầy nói hôm nay cậu đã xin nghỉ phép.
Tiết cuối cùng của buổi sáng là môn thể dục, Khương Hành cũng xin nghỉ với cái cớ là ba mình phải nhập viện cần người chăm sóc. Lúc đi ra ngoài, cô liền gọi điện cho Cố Tu Hạc.
Đầu dây bên kia nhanh chóng bắt máy nhưng không chủ động lên tiếng, chỉ là một khoảng lặng im lìm.
Cô đi thẳng vào vấn đề hỏi luôn: "Cậu đang ở phòng bệnh nào? Bây giờ tôi đến thăm cậu."
Hơi thở ở đầu dây bên kia dường như nhẹ đi đôi chút. Phải một lúc lâu sau, cô mới nghe thấy giọng nói hơi khàn đặc và khô khốc của chàng trai: "Khu nội trú, phòng 305."
"Được, một lát nữa tôi tới ngay, cậu muốn ăn gì không?"
"... Gì cũng được."
Khương Hành mua vài món ăn ở quán cơm gần đó rồi bắt xe đến bệnh viện.
Leo lên tầng ba, cô tìm được phòng 305. Cửa phòng đang mở, cô liếc mắt một cái đã thấy Cố Tu Hạc đang nằm ở giường ngoài cùng.
Chàng trai với gương mặt nhợt nhạt nằm trên giường, khẽ rũ mắt, trông vô cùng yên tĩnh và ngoan ngoãn.
Bên cạnh giường là một bác sĩ mặc áo blouse trắng và một cô nàng ngổ ngáo với mái tóc nhuộm đủ màu sắc sặc sỡ.
Cô gái đó quay lưng về phía cửa nên không nhìn rõ mặt, chỉ nghe thấy giọng nói the thé đầy gay gắt: "Cái gì? Một trăm tệ một ngày á? Đắt thế thì đừng có nằm nữa, tôi không có tiền đâu."
Vị bác sĩ đối diện cau mày, không biết đã nói gì với cô ta, phải một lúc sau cô ta mới mất kiên nhẫn đáp: "Để tôi nghĩ cách khác xem sao."
Bác sĩ có việc nên đi trước.
Cô gái liếc nhìn Cố Tu Hạc trên giường bệnh với vẻ mặt ghét bỏ, rồi ác giọng nói: "Ra ngoài đừng có nói linh tinh với ba tôi đấy, tôi chẳng có mượn anh cứu tôi đâu."
Nói rồi, cô ta rút từ trong túi ra một tờ năm mươi tệ ném lên giường: "Mai tôi lại đến thăm anh."
Cô ta lườm nguýt một cái, lúc đi ngang qua Khương Hành còn buông một câu chửi rủa: "Sao không chết quách đi cho rồi? Đúng là đen đủi."
Khương Hành tức đến mức môi run bần bật, chỉ muốn ném thẳng đống đồ trong tay vào người cô ta.
Đúng là một kẻ ăn cháo đá bát.
Khương Hành đi tới bên giường của Cố Tu Hạc. Cậu dường như nhận ra điều gì đó, khẽ nâng mi mắt nhìn cô.
Cậu không nói gì, nhưng sau khi nhìn thấy cô, đôi mắt tĩnh lặng ấy bỗng hơi sáng lên.
Khương Hành đặt cơm hộp lên tủ đầu giường: "Ăn cơm trước đã nào."
Nói xong, cô đi tới cuối giường và quay cần gạt để nâng giường bệnh lên.
Tinh thần của Cố Tu Hạc có vẻ không được tốt, môi cậu trắng bệch và khô khốc đến bong tróc, có lẽ từ nãy đến giờ cậu vẫn chưa được uống giọt nước nào.
Khương Hành đút cho cậu vài ngụm canh trước, sau đó mới đến cơm và thức ăn...
Cố Tu Hạc ngoan ngoãn ăn hết. Cậu bị kẻ xấu rạch hai nhát dao, một nhát ở đùi và một nhát ở bụng, vết thương đều phải khâu lại, ngoài ra còn bị chấn động não nhẹ, cần phải nằm viện theo dõi trong năm ngày.
Đút cơm xong, Khương Hành lại đi lấy nước nóng cho cậu. Phòng nước nằm ở cuối hành lang, và chính tại đó, cô đã chạm mặt mẹ Khương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-904652.png&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
-150561.jpg&w=256&q=75)