Thời gian và tình yêu luôn là liều thuốc chữa lành tốt nhất, tôi chấp nhận buông bỏ chấp niệm học Chuyên, cũng chẳng còn chút rung động nào với Lâm Anh nữa. Tôi đã hiểu vì sao nhiều người lại tìm cách quên đi tình cũ bằng cách yêu người mới, tất nhiên tôi không tệ tới mức chấp nhận Khánh khi vẫn còn tình cảm với Lâm Anh, nhưng tôi phải thừa nhận nhờ Khánh mà tôi đã hoàn toàn quên mất mình từng thích Lâm Anh nhiều thế nào. Có lẽ trái tim của tôi quá nhỏ, chỉ chứa được một người là đã đầy.
Tôi không muốn Khánh biết Lâm Anh từng là crush của tôi, không phải vì tôi sợ Khánh hiểu lầm, tôi có làm cái mẹ gì đâu mà sợ, chỉ là tôi không muốn Khánh phải nghĩ ngợi linh tinh. Khánh vừa nhạy cảm lại thích nghĩ nhiều, nó mà khó chịu thật thì có cạy miệng cũng không chịu nói một lời, đến lúc đấy tôi lại phải tìm trăm phương ngàn kế dỗ nó hết giận.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



