Phạm Vũ Lâm Anh.
Tôi thoáng ngẩn người, cái tên đã từng rất quen thuộc, cái tên mà tôi đã vô thức ghi vào nháp cả trăm cả nghìn lần, thế mà bây giờ phải mất một lúc tôi mới có thể nhớ ra. Nụ cười dịu dàng và đôi mắt ấm áp từng khiến tôi mất ăn mất ngủ, tất cả đã mờ nhạt tới mức tôi còn chẳng thể hình dung nổi.
Chợt eo tôi bị ai đó ôm siết lại, giọng nói quen thuộc vang lên bên tai:
"Lâm Anh là ai thế?"
(Ở Hải Phòng có trung tâm GD Quốc phòng và An ninh ở Kiến An, thuộc trường đại học Hải Phòng, tớ chỉ lấy cảm hứng từ địa điểm có thật, còn khu quân sự trong CMO hoàn toàn hư cấu)
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)