Sứ giả truyền lệnh Đông Phương từ đầu đến cuối vẫn không có biểu cảm gì, sau khi nói xong thì liếc nhìn gốc cây ngô đồng phía sau lưng Lý Dục Thần, rồi xoay người biến mất trong hư không.;
;Lâm Mộng Đình bước tới, nhẹ nhàng nói: “Nếu đã quyết thì không cần phải đau buồn làm gì, anh không làm gì có lỗi với ai cả.”;
;Lý Dục Thần thở dài: “Thiên Đô suy cho cùng có ơn với anh, nếu năm đó sư phụ không tới đưa anh đi, có lẽ giờ nay anh vẫn còn đang nhặt đồng nát ở Hòa Thành.”;
;“Ông nội Hữu Toàn đã sắp xếp hôn ước của chúng ta rồi mà, làm gì có chuyện anh đi nhặt đồng nát chứ?” Lâm Mộng Đình nói.;
;Lý Dục Thần bật cười: “Nếu như anh vẫn chỉ là một thằng nhặt ve chai, em nghĩ hôn ước của hai ta có còn nữa không? Đừng quên mẹ vợ của anh lúc trước đã đuổi anh ra khỏi nhà đấy.”;
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

