Trong sân đột nhiên lặng như tờ, đến cả tiếng là ngô đồng rơi xuống đất cũng trở nên rõ ràng.;
;Mọi người khiếp sợ nhìn lệnh bài đang phát sáng và cả con đường không rõ đích đến đang hiện lên giữa hư không.;
;Lý Dục Thần khụy xuống đất.;
;Vẻ mặt anh vẫn vô cùng bình tĩnh, ánh mắt hướng về phía ánh sáng của Thiên Đô Lệnh, sâu thẳm như cái giếng cổ không lăn tăn gợn nước.;
;Anh im lặng một hồi lâu, cuối cùng lại cung kính dập đầu xuống đất, rồi nói: “Đông Phương sư huynh, thứ lỗi cho tôi không thể tuân mệnh.”;
;Sứ giả truyền lệnh Đông Phương hơi ngạc nhiên: “Cậu muốn cãi lại lệnh của sư phụ sao?”;
;“Không, tôi không muốn làm trái mệnh lệnh của sư phụ. Sư phụ bảo tôi xuống núi rèn luyện, tìm cơ duyên dưới hồng trần. Trước khi xuống núi, sư phụ đã nói rất rõ, bảo tôi cắt đứt hết duyên nợ với trần gian, đột phá được Tiên Thiên, rồi mới quay về Thiên Đô. Hiện giờ duyên trần chưa dứt, Tiên Thiên cũng chưa đột phá được, làm sao dám quay về núi phục mệnh chứ.”;
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)

