Sau khi Tống Trì rời đi được một ngày thì Ngu Ninh Sơ đến nguyệt sự.
Có lẽ bởi vì lần trước bị rơi xuống nước lạnh nên lần này nguyệt sự của Ngu Ninh Sơ phát tác hơn so với bình thường làm bụng nàng đau như bị đao cắt, khuôn mặt nhỏ nhắn tái nhợt trông vô cùng đáng thương.
Ôn ma ma thấy nàng bị vậy liền đau lòng không thôi, bà làm một túi nước nóng để nàng ôm rồi lại nấu nước đường nâu cho nàng uống.
Sau khi uống xong, Ngu Ninh Sơ mới thấy thoải mái hơn một chút.
May mắn sau khi Tống Trì rời đi, hai huynh muội Ngu Dương và Ngu Lăng đã chuyển đến khoang phía Nam, không cần phải chen chúc khoang bên này nữa.
Cho dù cả ngày bọn họ không nói lời nào nhưng Ngu Ninh Sơ nhìn thấy họ cũng thấy phiền.
Thời điểm này, nàng chỉ muốn được yên tĩnh.
Hạnh Hoa đau lòng chủ tử lẩm bẩm trong miệng: “Vì sao nữ tử nhất định phải đến nguyệt sự chứ, nếu không có thì tốt biết bao.”
Ôn ma ma đang ngồi ở một bên khâu áo nghe nàng nói vậy liền cười nói: “Nha đầu ngốc, nữ nhân đến nguyệt sự mới có thể sinh hài tử được.
Chờ ngươi lớn tuổi không sinh được hài tử nữa thì tự nhiên nguyệt sự cũng sẽ hết theo.”
Ngu Ninh trong chăn vừa nghe xong liền bị dọa ra một thân mồ hôi lạnh, kìm lòng không được nói: “Sinh hài tử?”
Hạnh Hoa nghe vô cùng say sưa.
Ngu Ninh Sơ cũng buông xuống nỗi lo trong lòng, không có nguyệt sự mới mang thai, nói cách khác là nàng không có mang thai.
Có lẽ nào là do thời gian Tống Trì hôn nàng không đủ lâu?
Như vậy nàng cũng vô cùng may mắn rồi.
Mải miên man suy nghĩ mà Ôn ma ma nói gì đó Ngu Ninh Sơ cũng không nghe rõ.
Sau khi nghỉ ngơi một đêm, Ngu Ninh Sơ cũng cảm thấy thoải mái hơn nhiều.
Mấy người các nàng lại lênh đênh trên sông hơn mười ngày nữa thì đầu tháng chín, Ngu Ninh Sơ lại đến bến tàu Thông Châu một lần nữa.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


