Sau khi dỗ hai huynh muội sinh đôi ngủ, Hạnh Hoa để Uông tẩu ở lại gác đêm còn nàng cầm đèn lồ ng ra cổng đợi chủ tử về.
Khi nàng ra đến nơi thì thấy Lý quản sự cũng đứng đợi ở đó từ bao giờ.
Cuối cùng, chiếc xe ngựa mà hai người chờ đợi cũng xuất hiện trong hẻm trước giờ giới nghiêm, cả hai người đều thở phào nhẹ nhõm.
Xe ngựa dừng lại, Hạnh Hoa còn tưởng rằng Quận Vương sẽ là người xuống trước nhưng nàng lại thấy cô nương nhà mình cúi đầu đi ra trước.
Hạnh Hoa vội vàng cầm đèn tiến lên soi đường cho nàng.
Ánh sáng của đèn lồ ng có hạn nên không soi rõ được vành mắt ửng đỏ của Ngu Ninh Sơ.
Ngu Ninh Sơ gật đầu với Lý quản sự bên kia rồi hỏi Hạnh Hoa: “Thiếu gia và Nhị tiểu thư đã ngủ chưa?”
Hạnh Hoa: “Ngủ rồi ạ.
Hôm nay, cô nương đi chơi có vui không ạ?”
Ngu Ninh Sơ cười cười: “Khuya rồi.
Chúng ta mau vào nghỉ ngơi sớm đi.”
Nói xong, nàng liền mang theo Hạnh Hoa đi vào trước.
Hạnh Hoa vừa nghe chủ tử phân phó vội vàng nói: “Thời tiết nóng bức, nô tỳ biết cô nương về nhất định muốn tắm rửa nên lúc chiều nô tỳ đã đun sẵn nước nóng rồi.
Giờ này chỉ sợ nước cũng không còn nóng nữa, để nô tỳ đi đun nóng lại rồi mang sang cho cô nương ngay.”
Nói xong, Hạnh Hoa đi vào bếp nhỏ.
Lúc này, Ngu Ninh Sơ mới đi vào phòng dùng nước trong chậu rửa sạch nước mắt trên mặt.
Ngồi vào bàn trang điểm, chiếc gương Tây Dương soi rõ bộ dạng hiện tại của nàng.
Tuy rằng sắc mặt nàng có chút tái nhợt nhưng búi tóc và xiêm y thì lại rất chỉnh tề.
Ngu Ninh Sơ nhìn ra ngoài cửa sổ.
Nàng nghĩ Hạnh Hoa đi đun nước cần tốn chút thời gian nên có lẽ trong thời gian ngắn Hạnh Hoa sẽ không vào đây.
Nàng mím môi cởi cổ áo ra, chậm rãi cởi xiêm y bên trái xuống.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-495035.jpg&w=256&q=75)

-250407.png&w=256&q=75)
