Tối hôm qua, Ngu Ninh Sơ ngủ không quá yên ổn, nàng luôn lo lắng Tống Trì thật sự sẽ đến tìm nàng.
Mãi đến hừng đông hôm sau, Ngu Ninh Sơ mới dám thở phào nhẹ nhõm.
Hơn nữa, Ngu Ninh Sơ phát hiện hai huynh muội sinh đôi sáu tuổi kia rất thích được nàng quan tâm.
Bình thường, Ngu Ninh Sơ hay hỏi thăm bọn họ về những chuyện thường xảy ra trong cuộc sống hàng ngày nên hai huynh muội kia đối với nàng cũng thân cận hơn, sẽ chủ động trò chuyện cùng nàng.
Bọn họ vừa ăn xong thì A Mặc tới nói vết thương Tống Trì trở nặng nên mời nàng qua đó.
Trong lòng Ngu Ninh Sơ bán tín bán nghi, nàng nhìn A Mặc đứng trong sân hỏi: “Trước đó, ai là người xem bệnh cho Quận Vương?”
A Mặc cúi đầu nói: “Thưa cô nương, là Bạch lão của Xuân Dục Đường.
Vừa rồi, tiểu nhân đã phái người đi mời rồi ạ.”
Ngu Ninh Sơ nghe xong câu này mới bỏ đi mối nghi ngờ trong lòng.
Tiếp đến, nàng lại lần nữa mang Hạnh Hoa đến khách viện.
Lần này, Hạnh Hoa rất tự giác đứng đợi ở gian ngoài.
Ngu Ninh Sơ đi vào nội thất liền thấy Tống Trì mặc một thân trung y màu trắng ngồi ở đầu giường, trên tủ bên giường còn bày điểm tâm sáng hôm nay.
Nàng cẩn thận quan sát Tống Trì từ trên xuống dưới rồi nhìn vào khuôn mặt đầy ý cười của hắn, ngay lập tức sặc mặt Ngu Ninh Sơ liền trầm xuống: “Muội nghe nói vết thương của huynh chuyển nặng, sao bây giờ muội thấy hình như không đúng như vậy thì phải?”
Tống Trì: “Nếu huynh không bảo hắn nói như vậy thì liệu muội có chịu đến thăm huynh không?”
Ngu Ninh Sơ bị hắn trêu chọc không biết bao nhiêu lần.
Nếu mỗi lần nàng đều tức giận thì có khi nàng đã bị hắn làm cho tức chết từ lâu rồi.
Ngu Ninh Sơ trấn định nói: “Huynh với muội cũng không phải biểu ca biểu muội ruột, huynh ở lại đây quá lâu cũng không phải hay.
Vậy nên, ngày mai huynh hãy chuyển về trụ sở Cẩm Y Vệ đi.”
Tống Trì: “Huynh cũng đang tính làm như thế.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

