Tống Trì vẫn chưa bài trừ hết chất độc ra khỏi cơ thể nhưng hắn không còn nguy hiểm đến tính mạng nữa.
Hai ngày sau đó, Tống Trì nằm nghỉ ngơi trên giường.
Trưa hôm nay, Phùng Việt có ghé thăm hắn một lần.
Tống Trì nói với Phùng Việt: “Mấy ngày trước hạ quan có nghe nói Ngu Trạch bị hỏa hoạn.
Nếu bên này đại nhân chưa có việc gì cần hạ quan làm gấp thì hạ quan muốn xin qua bên đó hai ngày.
Thẩm Tam gia chỉ có duy nhất người chất nữ này, trước khi đi ông đã nhiều lần dặn dò hạ quan nhất định phải chiếu cố tốt cho Ngu cô nương.
Nếu lần này Ngu cô nương xảy ra chuyện gì thì hạ quan không còn mặt mũi nào gặp lại Thẩm Tam gia được nữa.”
Phùng Việt nhìn khuôn mặt tái nhợt của hắn thầm nghĩ cho dù có việc thật thì hắn cũng không dám sai vị Quận Vương đang bị bệnh này đi làm.
“Đây hẳn là việc nên làm.
Chuyện Tô gia bên này cũng gần xong rồi, Quận Vương đã vì việc này mà vất vả bữa giờ.
Không thì nhân cơ hội này Quận Vương đến Ngu Trạch nghỉ ngơi vài ngày đi.
Quận Vương còn đang có bệnh trong người, trụ sở Cẩm Y Vệ mọi thứ đều thiếu thốn sẽ ảnh hưởng đến việc dưỡng bệnh của Quận Vương.”
“Đa tạ đại nhân đã thấu hiểu.
Nhưng nếu vụ án có tiến triển mới thì đại nhân cứ việc cho người gọi hạ quan về.”
Sau khi nói qua với Phùng Việt, chiều ngày hôm đó Tống Trì được A Mặc đỡ lên xe ngựa đi Ngu Trạch.
Ngu trạch.
Chuyện Cẩm Y Vệ ở bên ngoài gióng trống khua chiêng bắt người, Ngu Ninh Sơ cũng được nghe kể lại từ chỗ Lý quản sự.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)

